Tôi gọi lại số điện thoại kia ba lần.
Không ai bắt máy.
Đến lần thứ tư, đầu dây bên kia chỉ còn vang lên giọng máy lạnh lẽo:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Tôi đứng bên bàn làm việc, lòng bàn tay lạnh ngắt.
Mười phút sau, tôi gọi cho người của Kiều gia.
“Tra giúp tôi chủ nhân của số điện thoại này.”
“Địa chỉ, công việc, người thân, tất cả những gì có thể tìm được.”
Đầu dây bên kia lập tức đáp:
“Vâng, tiểu thư.”
Tôi vừa cúp máy, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Lục Cảnh Hành đứng bên ngoài.
Có lẽ anh vừa trở về từ công ty. Áo khoác vẫn còn vắt trên cánh tay, cổ áo sơ mi hơi mở, vẻ mặt mang theo chút mệt mỏi.
Ánh mắt anh lướt qua tập hồ sơ đang trải đầy trên bàn.
“Cô vẫn chưa ngủ?”
Tôi không trả lời câu hỏi ấy.
“Người từng quản lý kho lưu trữ của bệnh viện Thanh Hà vừa gọi cho tôi.”
Bước chân Lục Cảnh Hành khựng lại.
“Ông ấy nói có một trang tài liệu bị lấy mất.”
“Ngay khi chuẩn bị nói tên người yêu cầu xóa bản sao, cuộc gọi đột nhiên bị cắt.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Lục Cảnh Hành, chuyện này không còn là trùng hợp nữa.”
Anh im lặng vài giây rồi đặt áo khoác xuống ghế.
“Đưa số điện thoại cho tôi.”
“Tôi đã cho người điều tra.”
“Người của cô không quen hệ thống bên Thanh Hà.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh.
“Đưa tôi.”
Tôi nhìn anh một lúc rồi đọc số.
Lục Cảnh Hành lập tức gọi cho trợ lý.
“Tra tung tích người này.”
“Ưu tiên kiểm tra bệnh viện, nơi ở và camera khu vực xung quanh.”
“Có tin lập tức báo lại.”
Anh cúp máy, ánh mắt rơi xuống tờ phiếu mượn hồ sơ.
Tên Tống Nhược Lan nằm ở dòng cuối cùng.
Lục Cảnh Hành nhìn rất lâu.
Tôi hỏi:
“Anh không định giải thích sao?”
“Giải thích điều gì?”
“Vì sao cô ấy từng mượn hồ sơ vụ sạt lở.”
Anh hơi nhíu mày.
“Tôi không biết.”
“Hay là anh không muốn biết?”
Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Ánh mắt Lục Cảnh Hành trầm xuống.
“Kiều Uyển.”
“Cô có thể nghi ngờ bất kỳ ai.”
“Nhưng trước khi có chứng cứ, đừng vội kết luận.”
Tôi bật cười.
“Anh đang nhắc tôi phải công bằng với cô ấy?”
“Tôi chỉ nhắc cô đừng để cảm xúc chi phối.”
“Cảm xúc?”
Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt.
“Người chết là vị hôn phu của tôi.”
“Hồ sơ bị lấy mất.”
“Người giữ hồ sơ cũ vừa gọi cho tôi thì lập tức xảy ra chuyện.”
“Tống Nhược Lan lại từng mượn đúng tập hồ sơ ấy.”
Tôi ngẩng lên.
“Trong hoàn cảnh này, anh vẫn muốn tôi bình tĩnh đến mức nào?”
Lục Cảnh Hành không nói nữa.
Một lúc sau, anh mới trầm giọng:
“Tôi sẽ điều tra.”
“Anh điều tra hay bảo vệ?”
Sắc mặt anh lạnh đi.
Nhưng cuối cùng vẫn không nổi giận.
“Ngày mai tôi đưa cô đến Thanh Hà.”
“Không cần.”
“Tôi không hỏi ý cô.”
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Không ai chịu nhường.
Cuối cùng, tôi thu tập hồ sơ lại.
“Tám giờ sáng.”
Nói xong, tôi đi ngang qua anh.
Khi bước đến cửa, giọng Lục Cảnh Hành vang lên phía sau.
“Kiều Uyển.”
Tôi dừng lại.
“Nếu chuyện năm đó thật sự có liên quan đến Lục gia…”
Anh ngừng một chút.
“Tôi sẽ không bao che.”
Tôi không quay đầu.
“Hy vọng đến lúc đó, anh vẫn nhớ câu này.”
…
Sáng hôm sau.
Xe dừng trước một khu dân cư cũ nằm ở phía nam Thanh Hà.
Đây là địa chỉ của mẹ vị hôn phu tôi.
Ba năm qua, tôi vẫn thường xuyên đến thăm bà.
Chỉ là từ sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên tôi quay lại.
Tôi vừa bước xuống xe, cửa nhà đã mở.
Một người phụ nữ tóc đã bạc quá nửa đứng bên trong.
Bà nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức đỏ lên.
“Uyển Uyển.”
Tôi bước nhanh tới.
“Dì.”
Bà nắm lấy tay tôi, nhìn từ đầu đến chân như muốn xác nhận tôi vẫn sống tốt.
“Gầy đi rồi.”
“Có phải nhà chồng đối xử với con không tốt không?”
Tôi lắc đầu.
“Không có.”
Lúc này, bà mới nhìn thấy Lục Cảnh Hành đứng phía sau.
Ánh mắt bà dừng lại vài giây.
“Đây là…”
Tôi hơi khựng lại.
“Là chồng con.”
Bàn tay đang nắm tay tôi của bà cứng lại.
Nhưng chỉ trong chốc lát, bà đã mỉm cười.
“Vào nhà đi.”
Căn nhà vẫn giống hệt ba năm trước.
Chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ.
Bộ bàn ghế gỗ đã bạc màu.
Trên tủ vẫn đặt bức ảnh chụp anh trong bộ đồng phục cứu hộ.
Tôi nhìn sang, cổ họng bỗng nghẹn lại.