Bà nhận ra ánh mắt tôi, liền nhẹ giọng nói:
“Phòng của nó vẫn giữ nguyên.”
“Dì không nỡ dọn.”
Tôi bước vào căn phòng nhỏ.
Mọi thứ vẫn như ngày anh rời đi.
Chiếc áo khoác treo bên giường.
Đôi giày cứu hộ đặt dưới đất.
Trên bàn còn một cuốn sách đang đọc dở.
Ba năm rồi.
Bụi có thể lau sạch.
Nhưng dấu vết của một người từng sống ở đây lại không thể xóa đi.
Bà mở ngăn tủ, lấy ra một chiếc hộp gỗ.
“Đây là đồ người ta mang về sau vụ sạt lở.”
“Dì chưa từng mở hết.”
Tôi ngồi xuống cạnh bà.
Bên trong là đồng hồ đã vỡ mặt kính.
Thẻ công tác.
Một cây bút.
Và một chiếc vòng tay trẻ em phủ đầy bùn đất.
Tôi cầm chiếc vòng lên.
Trên mặt dây nhỏ có khắc một cái tên.
“Minh Minh.”
Bà khẽ nói:
“Nghe người trong đội kể, hôm đó nó cứu được một đứa trẻ.”
“Đứa bé đeo chiếc vòng này.”
“Sau đó không biết vì sao lại nằm trong túi áo của nó.”
Tôi nhìn chiếc vòng rất lâu.
Bàn tay bất giác run lên.
“Dì có biết đứa trẻ ấy còn sống không?”
“Có.”
Bà mỉm cười, nhưng nước mắt đã rơi xuống.
“Nó cứu được đứa trẻ.”
“Cũng cứu được một người đàn ông khác.”
Tôi bỗng ngẩng đầu.
“Người đàn ông nào?”
Bà lắc đầu.
“Dì không biết.”
“Người ta chỉ nói người ấy bị thương rất nặng, sau đó được chuyển đi nơi khác.”
Phía sau tôi, Lục Cảnh Hành bỗng siết chặt bàn tay.
Tôi quay lại.
Sắc mặt anh có chút khác thường.
“Anh sao vậy?”
“Không có gì.”
Anh nhìn chiếc vòng trong tay tôi.
“Chỉ thấy hơi quen.”
Lại là câu ấy.
Hơi quen.
Giống như khi anh nhìn thấy bức ảnh của người đã mất.
Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, bà đã lấy từ đáy hộp ra một vật khác.
Một chiếc thẻ nhớ nhỏ.
Bề mặt bị trầy xước nghiêm trọng.
“Cái này được tìm thấy trong máy quay của nó.”
“Bên đội cứu hộ nói đã hỏng, không khôi phục được.”
Tôi nhận lấy.
“Dì cho con mang đi được không?”
Bà gật đầu.
“Dì giữ cũng không có tác dụng.”
“Con muốn làm gì thì làm.”
Tôi siết chặt chiếc thẻ trong lòng bàn tay.
Lục Cảnh Hành nói:
“Tôi quen người có thể phục hồi dữ liệu.”
Tôi nhìn anh.
“Vậy làm phiền Lục tổng.”
Bà ngồi bên cạnh nhìn hai chúng tôi.
Một lúc sau, bà mới khẽ thở dài.
“Uyển Uyển.”
“Dì vẫn luôn muốn nói với con một câu.”
Tôi cúi xuống.
Bà nắm lấy tay tôi.
“Trước khi đi làm nhiệm vụ, nó từng nói với dì.”
“Nếu lần này không trở về…”
Giọng bà nghẹn lại.
“Thì đừng giữ con bên một người đã chết.”
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Tôi quay mặt đi.
Ba năm qua, tôi chưa từng khóc trước mặt bất kỳ ai.
Không khóc trong tang lễ.
Không khóc khi nhận lại di vật.
Không khóc ngay cả trong ngày cưới một người đàn ông khác.
Nhưng lúc này, chỉ một câu nói ấy đã khiến mọi lớp phòng bị trong tôi hoàn toàn sụp đổ.
Bà ôm lấy tôi.
“Uyển Uyển.”
“Nó thương con.”
“Cho nên nó sẽ không trách con sống tiếp.”
Tôi vùi mặt vào vai bà.
Không thể nói được lời nào.
Ngoài cửa phòng, Lục Cảnh Hành đứng im.
Anh không bước vào.
Cũng không rời đi.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi khóc vì một người đàn ông khác.
…
Buổi chiều.
Chúng tôi mang thẻ nhớ đến trung tâm phục hồi dữ liệu.
Sau gần ba giờ xử lý, kỹ thuật viên cuối cùng cũng lấy lại được một đoạn video chưa đầy hai phút.
Hình ảnh rung lắc dữ dội.
Gió núi gào thét.
Tiếng người hô hoán vang lên hỗn loạn.
Trong màn hình, người vị hôn phu của tôi xuất hiện.
Gương mặt anh phủ đầy bụi đất.
Anh nhìn vào máy quay, thở dốc nói:
“Phía đông công trình có vấn đề.”
“Cột chống không đạt tiêu chuẩn.”
“Vật liệu… có thể đã bị thay.”
Hình ảnh chợt nhiễu mạnh.
Sau đó, ống kính nghiêng sang một bên.
Ở phía xa hiện lên một chiếc ô tô màu đen.
Biển số chỉ nhìn thấy được bốn chữ số cuối.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Lục Cảnh Hành đột nhiên nói:
“Chiếc xe này…”
Tôi quay sang.
Anh khép mắt một giây rồi mở ra.
“Là xe của cha Tống Nhược Lan.”
Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lục Cảnh Hành đổ chuông.
Anh vừa nghe máy, sắc mặt đã thay đổi.
Trợ lý ở đầu dây bên kia nói rất nhanh:
“Lục tổng, kho lưu trữ cũ của Lục gia vừa bốc cháy.”
“Ngọn lửa lan rất nhanh.”
“Những hồ sơ liên quan đến dự án Thanh Hà đều đang ở bên trong.”