Xe còn chưa kịp dừng hẳn trước cổng nhà chính, tôi đã nhìn thấy ánh lửa đỏ rực hắt lên bầu trời đêm.
Khói đen cuồn cuộn bốc cao.
Tiếng người hò hét xen lẫn tiếng nước phun từ vòi chữa cháy khiến cả Lục gia hỗn loạn chưa từng có.
“Dập bên trái!”
“Cẩn thận mái nhà sắp sập!”
“Mang thêm bình chữa cháy!”
Tôi mở cửa xe, lao thẳng xuống.
Dì Ngô vừa nhìn thấy tôi đã vội chạy tới.
“Thiếu phu nhân!”
“Kho lưu trữ cháy rồi!”
“Còn hồ sơ Thanh Hà?”
Tôi hỏi ngay.
Dì Ngô cắn môi.
“Vẫn… vẫn còn ở tầng hai.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Không kịp suy nghĩ thêm, tôi lập tức chạy về phía tòa nhà đang bốc cháy.
“Kiều Uyển!”
Lục Cảnh Hành quát lớn phía sau.
Tôi không dừng bước.
Đống hồ sơ ấy không chỉ là giấy tờ.
Đó là cơ hội duy nhất để tìm ra chân tướng về cái ch/e/t của anh.
Tôi không thể để chúng biến thành tro bụi.
Vừa chạy đến cửa, một lính cứu hỏa đưa tay ngăn tôi.
“Bên trong quá nguy hiểm!”
“Tôi chỉ vào lấy một tập hồ sơ!”
“Không được!”
Đúng lúc ấy, một bóng người vượt qua tôi.
Là Lục Cảnh Hành.
Anh giật lấy chiếc khăn ướt từ tay nhân viên cứu hỏa, quấn quanh mặt rồi nhìn tôi.
“Ở đây chờ.”
Tôi kéo tay anh.
“Anh không biết hồ sơ để đâu.”
“Tôi biết.”
Anh đáp rất ngắn.
“Tôi từng xem sơ đồ kho.”
Nói xong, anh lập tức lao vào biển lửa.
Tôi siết chặt hai bàn tay.
Chưa đầy một phút sau.
Bên trong vang lên tiếng đổ sập.
Rầm!
Cả tòa nhà rung chuyển.
Mọi người bên ngoài đồng loạt biến sắc.
“Lục tổng!”
“Tòa nhà sắp sập!”
Tôi không nghĩ thêm được gì.
Theo bản năng, tôi giật chiếc khăn ướt, cúi người lao vào.
Khói đặc đến mức gần như không thể mở mắt.
Mùi gỗ cháy và giấy cháy khiến cổ họng bỏng rát.
Tôi vừa ho vừa chạy lên cầu thang.
Ánh lửa bủa vây bốn phía.
“Tôi ở đây!”
Giọng Lục Cảnh Hành vang lên từ cuối hành lang.
Tôi nhìn thấy anh đang đứng trước một tủ hồ sơ đã cháy xém.
Trên tay ôm một chồng tài liệu.
“Đi thôi!”
Tôi vừa dứt lời.
Một thanh xà gỗ đang cháy rực từ trên trần nhà rơi xuống.
“Lục Cảnh Hành!”
Anh quay đầu.
Không kịp tránh.
Tôi lao tới đẩy anh sang một bên.
Ầm!
Thanh gỗ đập mạnh xuống nền.
Nhưng cùng lúc, một mảng trần khác cũng đổ xuống.
Lục Cảnh Hành gần như không suy nghĩ, lập tức kéo tôi vào lòng.
Anh xoay người.
Dùng lưng chắn toàn bộ mảnh gỗ cháy đang rơi xuống.
Một tiếng trầm đục vang lên.
Toàn thân anh khẽ run.
Tôi nghe rõ tiếng anh hít mạnh một hơi.
“Lục Cảnh Hành!”
“Tôi không sao.”
Giọng anh khàn đi.
“Mau đi.”
Chúng tôi vừa chạy ra khỏi cửa, phía sau đã phát ra tiếng nổ lớn.
Toàn bộ tầng hai đổ sập.
Nếu chậm thêm vài giây.
Có lẽ cả hai đã bị chôn vùi bên trong.
…
Xe cứu thương nhanh chóng đưa Lục Cảnh Hành đến phòng y tế.
Bác sĩ cởi áo anh ra.
Sau lưng anh là một mảng bầm tím lớn.
Có vài chỗ còn bị gỗ cháy cào rách, máu đang rịn ra.
“Tổn thương phần mềm.”
“May chưa gãy xương.”
Nghe bác sĩ kết luận, tôi mới khẽ thở phào.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người vội vã chạy vào.
Tống Nhược Lan.
Vừa nhìn thấy Lục Cảnh Hành, cô ta đã đỏ hoe mắt.
“Anh Cảnh Hành!”
“Sao anh lại liều mạng như vậy?”
Cô ta đưa tay định chạm vào vết thương trên lưng anh.
Nhưng Lục Cảnh Hành khẽ nghiêng người tránh đi.
“Đừng động.”
Động tác rất nhỏ.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Tống Nhược Lan sững lại.
Đôi mắt thoáng hiện vẻ khó tin.
Từ trước đến nay.
Lục Cảnh Hành chưa từng tránh cô ta.
Bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.
Tôi không nói gì.
Chỉ quay người bước ra ngoài.
…
Nửa giờ sau.
Đội điều tra phòng cháy có mặt.
Kết luận ban đầu khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.
“Đây không phải cháy do chập điện.”
“Hiện trường có dấu vết chất dẫn cháy.”
“Có người cố ý phóng hỏa.”
Ông nội Lục đập mạnh cây gậy xuống nền.
“Tìm!”
“Dù là ai cũng phải tìm cho bằng được!”
Camera giám sát nhanh chóng được trích xuất.
Màn hình hiện lên hình ảnh một người mặc đồ đen lẻn vào kho.
Khuôn mặt bị che kín.
Nhưng vóc dáng…
Dì Ngô khẽ hít một hơi.
“Là Tiểu Lan!”
Tiểu Lan từng là người hầu ở nhà chính.
Cũng là một trong những người bị tôi đưa đến nhà cũ sau vụ bà Chương.
Đến tối.
Tiểu Lan bị vệ sĩ áp giải về.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta đã quỳ sụp xuống.
“Là tôi!”
“Tôi làm!”
“Tôi hận Thiếu phu nhân!”
“Tại cô mà tôi bị đuổi khỏi nhà chính!”
“Tôi muốn đốt hết mọi thứ!”
“Tôi muốn cô không tìm được hồ sơ!”
Tôi nhìn cô ta.
Bình tĩnh hỏi.
“Ai bảo cô hồ sơ Thanh Hà ở trong đó?”
Tiểu Lan khựng lại.
Ánh mắt lóe lên vẻ hoảng hốt.
“Tôi…”
“Cô chưa từng làm việc trong kho.”
“Từ khi bị điều đến nhà cũ, cô càng không có cơ hội biết hồ sơ nào được chuyển vào.”
Tôi tiến thêm một bước.
“Vậy ai nói cho cô biết?”
Tiểu Lan cắn chặt môi.
“Tự… tự tôi đoán…”
“Tự đoán?”
Tôi bật cười.
“Cô còn biết đúng vị trí tủ hồ sơ.”
“Cũng tự đoán?”
Toàn thân cô ta run lên.
Mồ hôi túa đầy trán.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của một vệ sĩ vang lên.
Anh ta bước tới báo cáo.
“Thiếu phu nhân.”
“Chúng tôi vừa điều tra tài khoản mẹ của Tiểu Lan.”
“Ba ngày trước.”
“Bà ấy nhận được hai trăm nghìn tệ.”
“Của Quỹ Từ Thiện Ánh Dương.”
Tôi ngẩng đầu.
“Người đứng tên quỹ?”
Vệ sĩ nhìn sang Lục Cảnh Hành.
Rồi chậm rãi đáp.
“Tống tiểu thư.”
Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh.
Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía Tống Nhược Lan.
Cô ta lập tức lắc đầu.
“Không phải tôi!”
“Quỹ từ thiện mỗi năm giúp rất nhiều người.”
“Tôi đâu biết mẹ cô ấy là ai.”
Giọng nói run rẩy.
Nhưng vẫn giữ được vẻ đáng thương quen thuộc.
Lục Cảnh Hành nhìn cô ta rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Chuyện này sẽ điều tra rõ.”