Bác dâu bị kết án mười hai năm tù.
Ngày tuyên án, bà ta mặc bộ đồ màu xám, tóc cắt ngắn, gương mặt tiều tụy.
Lục Hạo bị kết án nặng hơn vì là người chủ mưu trực tiếp trong hoạt động chuyển tiền và làm giả hồ sơ.
Sau phiên tòa, bác dâu yêu cầu gặp bố.
Không biết vì lý do gì, ông đồng ý.
Tôi chỉ biết nội dung cuộc gặp vì sau đó bố gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
Có lẽ ông không mong tôi tha thứ.
Ông chỉ muốn tôi biết mọi chuyện đã thật sự kết thúc.
Trong phòng gặp, bác dâu hỏi:
“Em còn tiền không?”
Bố đáp:
“Không.”
“Nhà thì sao?”
“Đã bán.”
“Cổ phần?”
“Không còn.”
Bác dâu im lặng.
Một lát sau, bà ta cười.
“Vậy em đến gặp chị làm gì?”
“Chị gọi tôi.”
“Chị muốn có luật sư tốt hơn.”
“Tôi không giúp được.”
Giọng bác dâu lập tức lạnh xuống.
“Em từng hứa sẽ chăm sóc chị cả đời.”
“Lời hứa đó không tồn tại.”
“Anh trai chưa từng yêu cầu tôi.”
“Nhưng em đã hứa với chị.”
“Lúc đó tôi ngu ngốc.”
“Bây giờ tôi không muốn tiếp tục.”
Bác dâu đập mạnh vào tấm kính.
“Tống Cảnh Hoài, em không thể bỏ mặc chị!”
“Chị không còn ai nữa!”
“Chị còn tiền bảo hiểm của anh trai.”
“Còn cổ phần.”
“Còn những căn nhà.”
“Chị đã dùng tất cả để nuôi Lục Hạo.”
Bác dâu thở dốc.
“Chị chỉ muốn có tình yêu.”
Bố cười rất khẽ.
“Cô muốn tình yêu.”
“Nhưng dùng cuộc đời của người khác để trả giá.”
“Lâm Vãn Tình cũng vậy thôi.”
Bác dâu nghiến răng.
“Cô ta điều tra chị.”
“Cô ta khiến chị vào tù.”
“Không.”
Bố đáp.
“Cô ấy chỉ đưa bằng chứng.”
“Người khiến cô vào tù là chính cô.”
Bác dâu nhìn ông rất lâu.
Sau đó, bà ta bỗng cười lớn.
“Em biết không?”
“Điều buồn cười nhất là gì?”
“Chị gọi em suốt những năm đó không phải vì cần em.”
“Có những lần bóng đèn không hỏng.”
“Vòi nước không rò.”
“Chị cũng không sợ sấm.”
“Chị chỉ muốn thử xem em có đến không.”
“Và lần nào em cũng đến.”
Bố không nói gì.
“Nhìn Lâm Vãn Tình chờ em.”
“Nhìn con gái em thất vọng.”
“Chị cảm thấy mình thắng.”
“Anh trai em khi còn sống luôn đặt công việc và gia đình lên trước chị.”
“Nhưng em lại đặt chị lên trước vợ con.”
“Em khiến chị cảm thấy mình rất quan trọng.”
Giọng bố bình tĩnh lạ thường.
“Vậy bây giờ cô cảm thấy mình thắng không?”
Tiếng cười của bác dâu dừng lại.
Bố tiếp tục:
“Cô ở trong tù.”
“Lục Hạo khai toàn bộ để giảm án.”
“Con trai cô đã đổi họ và từ chối gặp cô.”
“Anh trai nếu biết những gì cô làm chắc sẽ hối hận vì từng yêu cô.”
“Còn tôi mất vợ, mất con, mất sự nghiệp.”
“Không ai thắng.”
“Chỉ có những người vô tội bị chúng ta làm tổn thương.”
Bác dâu im lặng.
Bố đứng dậy.
“Sau này tôi sẽ không đến nữa.”
“Tiểu Cảnh!”
Bác dâu đột nhiên hoảng loạn.
“Em không thể bỏ chị một mình!”
Bố dừng bước.
Ông không quay đầu.
“Ngày sấm chớp, cô có thể gọi quản giáo.”
“Bóng đèn hỏng, có nhân viên bảo trì.”
“Không ngủ được, có bác sĩ.”
“Trên đời này không có chuyện gì nhất định phải cần tôi.”
Nói xong, ông rời khỏi phòng gặp.
Đó là lần cuối cùng bố gặp bác dâu.