Khi tôi tỉnh lại lần nữa, trước mắt là trần phòng bệnh trắng toát.
Mùi thuốc khử trùng lạnh lẽo len vào khoang mũi.
Đầu đau như bị ai dùng búa bổ ra, cổ họng khô rát, ngay cả việc hít thở cũng khiến lồng ngực nhói lên từng cơn.
Tôi thử cử động ngón tay.
Một bàn tay lập tức siết chặt lấy tay tôi.
“An Nhiên?”
Giọng bố khàn đặc.
Ông ngồi bên giường bệnh, hai mắt đỏ ngầu, râu mọc lởm chởm trên cằm. Bộ quần áo tối hôm qua vẫn còn nguyên trên người, nhàu nhĩ và dính vài vệt bùn khô.
Tôi nhìn ông rất lâu mới nhớ lại chuyện đã xảy ra.
Chiếc xe tải vượt đèn đỏ.
Tiếng va chạm.
Mẹ dùng cả cơ thể che chắn cho tôi.
Máu trên mặt bà.
Tôi lập tức bật dậy.
“Mẹ con đâu?”
Vết thương trên trán bị kéo căng khiến trước mắt tôi tối sầm. Bố vội vàng đỡ vai tôi, muốn ấn tôi nằm xuống.
“Mẹ con vừa phẫu thuật xong, hiện tại đang ở phòng chăm sóc đặc biệt.”
“Phẫu thuật gì?”
Tôi túm chặt cổ tay ông.
“Mẹ bị thương thế nào?”
Bố mấp máy môi.
Ông không trả lời ngay.
Sự im lặng ấy khiến tim tôi chìm xuống.
Một nữ y tá nghe thấy tiếng động liền bước vào. Chị kiểm tra máy truyền dịch, sau đó dịu giọng nói với tôi:
“Mẹ em bị chấn thương vùng đầu, gãy hai xương sườn và tổn thương nội tạng. Ca phẫu thuật đã thành công, nhưng hiện giờ vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm.”
Tôi nhìn cánh cửa phòng bệnh.
“Em muốn gặp mẹ.”
“Hiện tại chưa được. Em cũng bị chấn động não nhẹ và sốt cao. Em cần nằm nghỉ.”
“Tôi không nghỉ.”
Tôi giật kim truyền trên mu bàn tay.
Máu lập tức trào ra.
Bố hoảng hốt giữ lấy tôi.
“An Nhiên, con bình tĩnh đi!”
“Bố bảo con bình tĩnh thế nào?”
Tôi quay phắt sang nhìn ông.
“Nếu mẹ không tỉnh lại thì sao?”
Sắc mặt bố trắng bệch.
“Bác sĩ đã nói ca phẫu thuật thành công.”
“Con hỏi nếu mẹ không tỉnh lại thì sao?”
Bố không thể trả lời.
Tôi nhìn dáng vẻ chật vật của ông, đột nhiên nhớ tới cuộc điện thoại trong chiếc xe bị biến dạng.
Tôi nhớ mình đã khóc lóc cầu xin ông.
Nhưng ông lại hỏi có phải mẹ bảo tôi gọi điện lừa ông hay không.
“Bố đến bệnh viện lúc nào?”
Bố khựng lại.
“Ngay sau khi nhận được thông báo từ cảnh sát.”
“Sau cuộc gọi của con bao lâu?”
“An Nhiên…”
“Bao lâu?”
Giọng tôi trở nên sắc bén.
Nữ y tá bên cạnh nhìn bố, vẻ mặt có phần khó xử.
Cuối cùng, chị ấy nhẹ giọng trả lời thay ông:
“Khoảng năm mươi phút.”
Năm mươi phút.
Từ nhà bác dâu đến nơi xảy ra tai nạn chỉ mất mười lăm phút lái xe.
Cho dù bố không biết vị trí chính xác, ông chỉ cần gọi lại cho tôi, hỏi cảnh sát hoặc liên lạc với trung tâm cấp cứu.
Nhưng ông không làm gì cả.
Năm mươi phút ấy, mẹ nằm trong chiếc xe biến dạng, máu không ngừng chảy.
Bà vẫn cố dùng chút sức lực cuối cùng để nhắc tôi gọi cấp cứu.
Còn bố đang ở bên cạnh một người phụ nữ chỉ vì sợ tiếng sấm.
“Bố có từng yêu mẹ không?”
Tôi lặp lại câu hỏi trước khi bất tỉnh.
Lần này, bố im lặng rất lâu rồi mới đáp:
“Có.”
Ông cúi đầu.
“Bố vẫn luôn yêu mẹ con.”
Tôi bỗng bật cười.
Tiếng cười khiến lồng ngực đau buốt.
“Bố yêu mẹ, nhưng vào ngày mẹ sinh nhật, bố đi sửa ống nước cho bác dâu.”
“Bố yêu mẹ, nhưng khi con sốt bốn mươi độ, bố bế bác dâu đi ngang qua mà không nhìn chúng con.”
“Bố yêu mẹ, nhưng khi mẹ gặp tai nạn, bố lại cho rằng mẹ lấy tính mạng ra lừa bố.”
“Bố.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
“Tình yêu của bố thật đáng sợ.”
“Bất kỳ ai được bố yêu đều phải trả giá bằng nửa cái mạng.”
Bàn tay đang đặt trên mép giường của ông run lên.
“Bố biết lần này bố đã sai.”
“Bố không biết hai mẹ con thật sự gặp tai nạn.”
“Bác dâu con lúc đó…”
“Lại là bác dâu.”
Tôi ngắt lời ông.
“Có phải chỉ cần nhắc đến bác ấy, tất cả những chuyện bố làm đều có thể được tha thứ không?”
“Bác ấy khóc, bố liền phải đi.”
“Bác ấy sợ, bố liền phải ở lại.”
“Bác ấy gọi điện, bố có thể bỏ mặc vợ con.”
“Vậy bố cưới mẹ làm gì?”
“Bố sinh con ra làm gì?”
Tôi rút tay khỏi tay ông.
“Bố sống cùng bác ấy đi.”
“Đừng quay lại tìm chúng con nữa.”
“An Nhiên!”
Bố đứng bật dậy.
Ánh mắt ông hoảng loạn.
“Bố và bác dâu con không có quan hệ như con nghĩ.”
“Bố chỉ đang trả món nợ của bác cả.”
Tôi khép mắt lại.
“Bố không nợ bác cả.”
“Bố nợ mẹ con.”
“Nhưng món nợ ấy, bố không trả nổi nữa rồi.”
Bố còn muốn nói thêm, nhưng bác sĩ đã bước vào kiểm tra.
Tôi quay mặt vào trong, từ đầu đến cuối không nhìn ông thêm lần nào.
Đêm hôm đó, tôi không ngủ.
Cứ nhắm mắt lại, tôi lại nhìn thấy mẹ nằm bất động trên người mình.
Gần sáng, một bác sĩ đi ngang qua cửa phòng.
Tôi nghe thấy ông ấy nói với đồng nghiệp:
“May mà người mẹ dùng cơ thể che cho con gái. Nếu lực va chạm trực tiếp rơi vào cô bé thì hậu quả rất khó nói.”
Người còn lại thở dài.
“Nhưng người mẹ cũng suýt không cứu được.”
“Đưa đến chậm thêm mười phút nữa là hết cách.”
Tôi nằm im trên giường.
Nước mắt chảy vào tóc mai.
Mười phút.
Chỉ cần chậm thêm mười phút, tôi sẽ không còn mẹ nữa.
Mà người đàn ông luôn miệng nói yêu bà đã lãng phí gần một tiếng đồng hồ để nghi ngờ lời cầu cứu của con gái ruột.
Bên ngoài cửa sổ, trời dần sáng.
Tôi nhìn ánh sáng nhợt nhạt phủ lên bức tường, trong lòng âm thầm đưa ra một quyết định.
Nếu mẹ tỉnh lại, tôi sẽ không bao giờ để bà quay về căn nhà ấy nữa.