Hai ngày sau, mẹ tỉnh.
Khi đó tôi đang ngồi xe lăn bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt.
Bố đứng cách tôi vài bước, liên tục hỏi y tá tình hình bên trong.
Cửa phòng vừa mở, bác sĩ còn chưa nói hết câu, ông đã lao tới.
“Vợ tôi thế nào rồi?”
“Bệnh nhân đã tỉnh, các chỉ số tạm thời ổn định.”
Bố nhắm mắt lại, cả người như vừa được kéo khỏi vực sâu.
Ông theo xe đẩy vào phòng bệnh thường.
Mẹ nằm giữa lớp chăn trắng, sắc mặt nhợt nhạt gần như trong suốt. Trên trán bà quấn băng, môi khô nứt, từng nhịp thở đều yếu ớt.
Bố đứng bên giường, nắm lấy tay bà.
“Vãn Tình.”
“Em tỉnh rồi.”
Mẹ chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt bà dừng trên gương mặt ông vài giây, sau đó rút bàn tay đang bị nắm ra.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng sắc mặt bố lập tức trở nên cứng đờ.
“An Nhiên đâu?”
Đó là câu đầu tiên mẹ hỏi.
Tôi lập tức điều khiển xe lăn tới gần.
“Mẹ, con ở đây.”
Mẹ quay đầu nhìn tôi.
Khi xác nhận tôi vẫn còn nguyên vẹn, vành mắt bà mới đỏ lên.
Bà giơ tay muốn chạm vào tôi, nhưng cánh tay chỉ nâng được một nửa đã rơi xuống.
Tôi vội vàng nắm lấy.
“Mẹ, con không sao.”
“Mẹ đã bảo vệ con rất tốt.”
Mẹ mỉm cười.
Nụ cười yếu đến mức khiến tim tôi đau nhói.
“Không sao là tốt rồi.”
Bố đứng bên cạnh, khàn giọng nói:
“Vãn Tình, anh xin lỗi.”
“Lúc An Nhiên gọi điện, anh không biết tai nạn là thật.”
“Anh cứ nghĩ…”
“Anh nghĩ tôi đang diễn kịch.”
Mẹ bình thản nói thay ông.
Bố cứng họng.
Một lát sau, ông cúi thấp người.
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Em muốn đánh anh, mắng anh thế nào cũng được.”
“Chỉ cần em khỏe lại.”
Mẹ nhìn ông.
“Đi lấy cuốn sổ bìa đen đến đây.”
Bố sửng sốt.
“Mang nó đến làm gì?”
“Anh chỉ cần mang tới.”
Bố do dự vài giây rồi gật đầu.
Ông vừa rời khỏi phòng, mẹ liền nhìn tôi.
“An Nhiên, điện thoại của mẹ đâu?”
“Cảnh sát đã trả lại. Màn hình vỡ rồi nhưng vẫn mở được.”
“Con gọi cho dì Chu Mạn.”
Chu Mạn là bạn học đại học của mẹ, hiện đang làm luật sư.
Tôi tìm số rồi gọi.
Mẹ chỉ nói một câu:
“Chu Mạn, chuẩn bị đơn ly hôn giúp tớ.”
Tôi không ngạc nhiên.
Ngược lại, trong lòng còn có cảm giác nhẹ nhõm.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cậu quyết định rồi?”
“Quyết định rồi.”
“Lần này không quay đầu nữa?”
Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Không quay đầu.”
Chiều hôm đó, bố mang cuốn sổ đến.
Ông vừa đặt nó lên bàn, mẹ đã đưa chìa khóa cho tôi.
“An Nhiên, mở ra.”
Tôi mở khóa đồng nhỏ bên mép sổ.
Cuốn sổ dày hơn tôi nhớ.
Mỗi trang đều được ghi kín chữ.
Ngày tháng.
Thời gian.
Số tiền.
Lý do bác dâu gọi điện.
Và việc bố đã bỏ lại phía sau.
Ngày 12 tháng 1.
Hai mươi ba giờ mười phút.
Bác dâu nói vòi nước nhà bếp rò rỉ.
Mười nghìn tệ.
Bố bỏ dở bữa cơm đoàn tụ đầu tiên sau khi tái hôn.
Ngày 19 tháng 1.
Ba giờ mười bảy phút sáng.
Bác dâu nói nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Mười nghìn tệ.
Bố để mẹ một mình trong đêm giông.
Ngày 2 tháng 2.
Chín giờ sáng.
Bác dâu nói đau đầu, muốn có người đưa đi bệnh viện.
Ba mươi nghìn tệ.
Bố bỏ buổi họp phụ huynh của tôi.
Ngày 14 tháng 2.
Mười chín giờ bốn mươi phút.
Bác dâu nói bóng đèn phòng khách bị hỏng.
Năm mươi nghìn tệ.
Bố rời khỏi bữa tối kỷ niệm ngày cưới.
Từng trang.
Từng trang một.
Không có lời oán trách.
Không có nước mắt.
Chỉ có những dòng chữ ngay ngắn, lạnh lùng như một bản thống kê.
Tôi lật đến những trang gần cuối.
Ngày mẹ sinh nhật, khoản tiền là một trăm nghìn tệ.
Ngày tôi sốt cao, khoản tiền là một trăm nghìn tệ.
Trang cuối cùng chỉ có vài dòng.
Ngày 7 tháng 7.
Hai mươi hai giờ ba mươi tám phút.
Trình Nhã Lan sợ tiếng sấm.
Một trăm nghìn tệ.
Tống Cảnh Hoài bỏ lại người vợ sợ sấm và đứa con gái đang sốt cao bên đường.
Sau đó xảy ra tai nạn giao thông.
Dòng cuối cùng được viết bằng mực đỏ.
Tình cảm còn lại: Không.
Tôi ngẩng đầu.
Bố đứng ở cuối giường, sắc mặt tái nhợt.
Mẹ nhìn ông.
“Anh từng hỏi tại sao tôi muốn anh chuyển tiền.”
“Bây giờ tôi trả lời.”
“Mỗi lần anh bước ra khỏi nhà vì chị ta, tôi sẽ dùng tiền mua lại một phần tự trọng của mình.”
“Mỗi lần anh chọn chị ta thay vì mẹ con tôi, tôi sẽ ghi nhớ rằng mình phải bớt yêu anh một chút.”
“Cuốn sổ này không dùng để tính xem anh đã đưa cho tôi bao nhiêu tiền.”
“Nó dùng để nhắc tôi rằng anh đã bỏ rơi chúng tôi bao nhiêu lần.”
Bố lắc đầu.
“Vãn Tình, anh có thể thay đổi.”
“Mọi chuyện chưa đến mức đó.”
“Đã đến rồi.”
Mẹ nhìn ông, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
“Khoảnh khắc tôi nằm trong chiếc xe bị nghiền nát, nghe con gái khóc lóc cầu xin anh qua điện thoại, tôi đã nghe rất rõ câu hỏi của anh.”
“Anh hỏi có phải tôi bảo con bé gọi điện lừa anh không.”
“Lúc đó tôi mới hiểu.”
“Trong lòng anh, tôi không chỉ không quan trọng.”
“Tôi còn là một người phụ nữ độc ác, có thể lợi dụng tính mạng của con mình để tranh giành đàn ông.”
Bố run môi.
“Anh không có ý đó.”
“Nhưng anh đã nói ra.”
Mẹ nhắm mắt lại.
“Ra ngoài đi.”
“Em đang bị thương, chúng ta đừng nói chuyện ly hôn lúc này.”
“Anh sẽ chăm sóc em.”
“Anh sẽ bù đắp.”
Mẹ không mở mắt.
“Người cần anh chăm sóc đang chờ anh ở nhà.”
“Vãn Tình…”
“Ra ngoài.”
Bố vẫn đứng yên.
Tôi điều khiển xe lăn chắn giữa ông và giường bệnh.
“Bố không nghe thấy sao?”
“Mẹ cần nghỉ.”
Ông nhìn tôi.
Trong ánh mắt có đau đớn, hối hận và cả một tia cầu cứu.
Nhưng tôi chỉ bình thản nhắc lại:
“Ra ngoài.”
Cuối cùng, bố xoay người rời khỏi phòng.
Bóng lưng ông còng xuống chỉ trong một đêm.
Cánh cửa vừa đóng, mẹ liền quay mặt sang bên.
Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.
Tôi nắm tay bà.
“Mẹ còn đau không?”
Mẹ khẽ lắc đầu.
“Không đau nữa.”
Tôi biết bà nói dối.
Nhưng có lẽ thứ đau nhất trong lòng bà đã thật sự chết rồi.