Sau khi bị bố từ chối ở bệnh viện, bác dâu im lặng được ba ngày.
Đến ngày thứ tư, điện thoại bố lại reo.
Lúc đó ông đang đút cháo cho mẹ.
Thấy cái tên trên màn hình, động tác của ông khựng lại.
Mẹ không nhìn điện thoại.
Bà chỉ bình thản nói:
“Nghe đi.”
Bố tắt cuộc gọi.
“Không cần.”
Điện thoại tiếp tục reo.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Đến lần thứ tư, bố đứng dậy đi ra hành lang.
Tôi lặng lẽ đi theo.
Ông vừa bắt máy, tiếng khóc của bác dâu đã vang lên.
“Tiểu Cảnh, chị đau ngực quá.”
“Chị không thở được.”
“Em mau đến đây được không?”
Bố siết chặt điện thoại.
“Nếu chị không thở được, em gọi cấp cứu giúp chị.”
“Chị không muốn người lạ đến nhà.”
“Em không phải người lạ.”
“Em là em trai chị.”
“Vậy chị càng không nên yêu cầu em bỏ người vợ vừa phẫu thuật để đến nhà chị lúc nửa đêm.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lát sau, bác dâu nghẹn ngào:
“Có phải Vãn Tình ép em nói như vậy không?”
“Không liên quan đến cô ấy.”
“Chị không tin.”
“Trước đây em chưa bao giờ đối xử với chị như thế.”
Bố dựa lưng vào tường.
Gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi.
“Trước đây em sai.”
“Anh trai giao chị cho em chăm sóc.”
“Nhưng anh ấy không bảo em phải trở thành chồng của chị.”
“Chị cũng có cuộc sống của mình.”
“Sau này nếu chị cần tiền hoặc cần giải quyết việc quan trọng, em sẽ giúp trong phạm vi hợp lý.”
“Những chuyện như sợ sấm, bóng đèn hỏng hay không ngủ được, chị tự xử lý đi.”
Tiếng khóc bên kia lập tức biến mất.
Giọng bác dâu trở nên sắc lạnh.
“Em đang muốn phủi sạch trách nhiệm sao?”
“Anh trai em chết vì em.”
“Nếu không phải cứu em, anh ấy đã không chết.”
“Em có tư cách gì sống hạnh phúc bên vợ con?”
Bố nhắm mắt.
Ngón tay ông run lên.
Tôi biết câu nói ấy chính là sợi dây trói ông suốt nhiều năm.
Bác cả Tống Cảnh Minh mất trong một vụ cháy nhà kho.
Khi đó bố cũng mắc kẹt bên trong.
Bác cả quay lại cứu ông, cuối cùng không thể ra ngoài.
Từ ngày ấy, bố luôn cho rằng mạng sống của mình là do anh trai đổi lấy.
Mỗi lần bác dâu nhắc tới cái chết ấy, ông đều không thể từ chối.
Đầu dây bên kia tiếp tục nói:
“Tiểu Cảnh, em đã hứa với anh trai.”
“Em nói sẽ chăm sóc chị cả đời.”
“Bây giờ em có vợ rồi, em liền quên lời hứa sao?”
Bố im lặng rất lâu.
Tôi tưởng ông sẽ lại mềm lòng.
Nhưng cuối cùng, ông chỉ nói:
“Em hứa sẽ chăm sóc chị.”
“Không hứa sẽ để vợ con mình chịu khổ.”
“Đêm nay em sẽ gọi xe cấp cứu.”
“Bác sĩ đến mà không tìm thấy vấn đề gì, phí khám chị tự trả.”
Nói xong, ông cúp máy.
Ông quay người liền nhìn thấy tôi.
“An Nhiên…”
Tôi không tỏ vẻ vui mừng.
“Bố thấy khó chịu sao?”
Ông không phủ nhận.
“Bác cả đã cứu mạng bố.”
“Từ chối bác dâu khiến bố cảm thấy mình phản bội bác ấy.”
Tôi nhìn ông.
“Nhưng mỗi lần bố chạy đến chỗ bác dâu, bố lại đang phản bội mẹ và con.”
“Bố chỉ có thể chọn mình muốn có lỗi với ai.”
Sắc mặt ông nhợt đi.
Tôi tiếp tục nói:
“Trước đây bố luôn chọn có lỗi với chúng con.”
“Bởi vì bố biết mẹ sẽ tha thứ.”
“Con cũng sẽ tha thứ.”
“Bác dâu khóc một tiếng, bố liền sợ bác ấy đau lòng.”
“Nhưng mẹ khóc, bố chỉ cho rằng mẹ không hiểu chuyện.”
“Không phải vì bác dâu yếu hơn.”
“Là vì bố nghĩ mẹ con con không thể rời khỏi bố.”
Bố cúi đầu.
Tôi quay người trở lại phòng bệnh.
Trước khi đóng cửa, tôi nói thêm:
“Nhưng lần này bố đoán sai rồi.”
Mẹ xuất viện sau hai tuần.
Bố chuẩn bị đưa chúng tôi về căn biệt thự cũ.
Nhưng xe vừa dừng trước cổng bệnh viện, một chiếc xe khác đã chờ sẵn.
Dì Chu Mạn bước xuống.
Bà mở cửa xe cho mẹ.
Bố cau mày.
“Em không về nhà sao?”
Mẹ vịn tay tôi, chậm rãi ngồi vào ghế sau.
“Đó không còn là nhà của tôi.”
“Em đang bị thương, căn hộ mới không có người chăm sóc.”
“Tôi đã thuê hộ lý.”
“Anh sẽ chăm sóc em tốt hơn người ngoài.”
Mẹ ngẩng đầu nhìn ông.
“Trong mắt tôi, anh mới là người ngoài.”
Câu nói ấy khiến mặt bố mất sạch màu sắc.
Ông đưa tay giữ cửa xe.
“Vãn Tình, cho anh một cơ hội.”
“Một tháng.”
“Em ở lại một tháng.”
“Nếu một tháng sau em vẫn muốn ly hôn, anh sẽ ký.”
Mẹ lặng lẽ nhìn ông.
“Tống Cảnh Hoài, tôi đã cho anh hơn mười năm.”
“Anh dùng hơn mười năm ấy để chứng minh rằng anh không xứng đáng có thêm một ngày nào nữa.”
Bà gạt tay ông khỏi cửa.
Chiếc xe chậm rãi rời đi.
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy bố vẫn đứng nguyên trước bệnh viện.
Cho đến khi bóng dáng ông biến mất, mẹ mới dựa đầu vào ghế.
Bà nhắm mắt, thở ra thật chậm.
Tôi nắm lấy tay bà.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Chúng ta thật sự không quay lại nữa đúng không?”
Mẹ mở mắt.
“Không quay lại.”
“Sau này chỉ có hai mẹ con mình.”
Tôi mỉm cười.
“Như vậy rất tốt.”
Căn hộ mẹ mua nằm trên tầng ba mươi hai của một tòa nhà ngay trung tâm thành phố.
Trước cửa sổ sát đất là dòng sông lớn.
Buổi tối, ánh đèn từ hai bên bờ phản chiếu xuống mặt nước, đẹp như một dải ngân hà.
Mẹ đã chuẩn bị phòng cho tôi từ trước.
Trong tủ có quần áo mới.
Trên bàn có máy tính.
Ngay cả bộ ga giường cũng là màu xanh nhạt tôi thích nhất.
Tôi đứng giữa căn phòng, đột nhiên hiểu ra.
Có lẽ ngay từ ngày ký vào cuốn sổ ấy, mẹ đã chuẩn bị đường lui.
Bà không chờ bố thay đổi.
Bà chỉ chờ mình đủ tiền và đủ quyết tâm để rời đi.
Tối hôm đó, mẹ đưa cho tôi chiếc thẻ ngân hàng có năm triệu tệ.
“Cất kỹ.”
Tôi không nhận.
“Mẹ giữ đi.”
“Con không cần nhiều tiền như vậy.”
“Đây không phải tiền bố con cho con.”
Mẹ đặt thẻ vào tay tôi.
“Là tiền mẹ dành cho quyền lựa chọn của con.”
“Sau này nếu con không muốn lấy chồng, con có thể không lấy.”
“Nếu con gặp một người không tốt, con có thể lập tức rời đi.”
“Nếu công việc khiến con khổ sở, con có thể nghỉ.”
“Nếu một ngày mẹ không còn ở đây, con cũng không cần quỳ xuống cầu xin bất kỳ ai.”
Ngón tay tôi siết chặt chiếc thẻ.
“Mẹ sẽ ở đây rất lâu.”
Mẹ mỉm cười.
“Ừ.”
“Mẹ sẽ cố gắng.”
Tối ấy, bên ngoài lại có sấm.
Vai mẹ theo bản năng run lên.
Tôi lập tức chui vào chăn, ôm lấy bà.
“Mẹ đừng sợ.”
“Con ở đây.”
Mẹ im lặng vài giây.
Sau đó, bà vòng tay ôm tôi.
“Ừ.”
“Có con ở đây, mẹ không sợ.”