Bố bắt đầu xuất hiện trước cửa căn hộ mỗi ngày.
Buổi sáng ông mang cháo.
Buổi trưa đưa thuốc.
Buổi tối lại mang canh hầm.
Mẹ không mở cửa.
Ông đặt đồ trước cửa rồi đứng chờ rất lâu.
Có hôm trời mưa, ông vẫn đứng ngoài hành lang đến nửa đêm.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi, mở cửa bước ra.
Bố lập tức đứng thẳng người.
“An Nhiên, mẹ con ngủ chưa?”
“Ngủ rồi.”
“Vết thương hôm nay thế nào?”
“Ổn.”
“Canh này bố hầm sáu tiếng.”
“Con mang vào cho mẹ.”
Tôi nhìn hộp giữ nhiệt trong tay ông.
“Bố chưa từng nấu ăn.”
“Bố đang học.”
“Bố cũng đã thuê người sửa toàn bộ hệ thống ống nước bên nhà bác dâu.”
“Thay bóng đèn cảm ứng.”
“Lắp chuông báo động.”
“Đăng ký dịch vụ bác sĩ gia đình.”
“Sau này bác ấy không cần gọi bố nữa.”
Tôi hỏi:
“Bố làm những chuyện này vì muốn mẹ quay lại sao?”
Bố im lặng.
“Bố muốn sửa sai.”
“Vậy bố có biết sai ở đâu không?”
“Bố không nên bỏ mặc hai mẹ con.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Bố sai ở chỗ luôn coi sự tha thứ của mẹ là điều hiển nhiên.”
“Bố nghĩ chỉ cần quay về, mẹ sẽ vẫn ở đó.”
“Bố nghĩ nấu vài bữa cơm, đứng ngoài cửa vài đêm là có thể đổi lấy hơn mười năm mẹ bị tổn thương.”
“Bố không thật sự hiểu.”
“Bố chỉ sợ mất mẹ.”
Ánh mắt bố tối xuống.
“Khác nhau sao?”
“Rất khác.”
“Tình yêu là không muốn người kia bị đau.”
“Sợ mất là không muốn bản thân chịu đau.”
Tôi nhìn thẳng vào ông.
“Hiện giờ bố đang đau, nên bố mới muốn mẹ quay lại.”
“Nhưng khi mẹ đau, bố chưa từng dừng lại.”
Bố không nói được gì.
Tôi không nhận hộp canh.
“Sau này đừng tới nữa.”
“An Nhiên.”
Ông gọi tôi lại.
“Con thật sự không cần bố sao?”
Tôi dừng bước.
“Ngày con sốt bốn mươi độ, con từng rất cần bố.”
“Ngày mẹ quỳ trước bác sĩ, con rất cần bố.”
“Ngày xe gặp tai nạn, con cũng rất cần bố.”
“Nhưng những ngày đó bố đều không ở đây.”
“Bây giờ con không cần nữa.”
Tôi đóng cửa.
Bên ngoài im lặng rất lâu.
Sau đó mới vang lên tiếng bước chân chậm rãi rời đi.
Tôi tưởng bố sẽ thật sự thay đổi.
Nhưng chỉ một tuần sau, dì Chu Mạn mang đến một tập tài liệu.
Mẹ vừa xem trang đầu tiên, sắc mặt đã lạnh xuống.
Đó là bản sao hợp đồng bảo lãnh khoản vay trị giá sáu mươi triệu tệ.
Người vay là một công ty đầu tư mới thành lập.
Người bảo lãnh là bố.
Tài sản thế chấp gồm ba bất động sản cùng toàn bộ cổ phần cá nhân của ông tại Tống thị.
Người đứng sau công ty vay vốn chính là bác dâu.
Dì Chu Mạn nói:
“Cảnh Hoài ký sau ngày hai mẹ con gặp tai nạn ba hôm.”
“Trình Nhã Lan nói cần vốn để mở trung tâm phục hồi chức năng mang tên chồng đã mất.”
“Ông ấy không nói với cậu.”
Mẹ đặt hợp đồng xuống.
“Không liên quan đến tớ nữa.”
“Nhưng tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân có thể bị ảnh hưởng.”
“Chuẩn bị đơn yêu cầu xác định nghĩa vụ tài sản riêng.”
Mẹ không hề do dự.
Dì Chu Mạn nhìn bà.
“Cậu có muốn nhắc ông ấy không?”
Mẹ hỏi lại:
“Nhắc gì?”
“Công ty vay vốn này có vấn đề.”
“Địa chỉ đăng ký là văn phòng ảo.”
“Vốn điều lệ chưa nộp đủ.”
“Người đại diện pháp luật từng dính ba vụ kiện nợ.”
Mẹ im lặng vài giây.
Cuối cùng, bà gọi cho bố.
Ông bắt máy rất nhanh.
“Vãn Tình?”
“Anh đã bảo lãnh sáu mươi triệu cho Trình Nhã Lan?”
Đầu dây bên kia yên lặng.
“Làm sao em biết?”
“Trả lời tôi.”
“Đúng.”
“Rút bảo lãnh.”
“Không được.”
“Trung tâm đó là tâm nguyện của anh trai anh.”
Mẹ bật cười.
“Anh trai anh đã mất tám năm.”
“Đến bây giờ chị ta mới nhớ ra tâm nguyện của chồng?”
“Nhã Lan đã chuẩn bị rất lâu.”
“Vãn Tình, anh biết em không thích chị ấy.”
“Nhưng đây là chuyện kinh doanh.”
“Em đừng vì thành kiến cá nhân mà can thiệp.”
Mẹ nhìn tập tài liệu trên bàn.
“Công ty vay vốn chỉ có hai nhân viên.”
“Người đại diện từng bị cưỡng chế thi hành án.”
“Báo cáo tài chính là giả.”
“Anh gọi đó là chuyện kinh doanh?”
Giọng bố lập tức trở nên cảnh giác.
“Em điều tra chị ấy?”
“Tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi tài sản của mình trước khi ly hôn.”
“Vãn Tình, Nhã Lan không phải loại người đó.”
“Cô ấy chỉ không hiểu kinh doanh.”
“Anh đã cho người kiểm tra dự án.”
“Không có vấn đề.”
Mẹ khép mắt.
“Được.”
“Coi như tôi chưa nói.”
Bố hạ giọng.
“Em đừng giận.”
“Anh bảo lãnh khoản này là lần cuối.”
“Khi trung tâm đi vào hoạt động, anh sẽ không can thiệp vào cuộc sống của chị ấy nữa.”
Mẹ cúp máy.
Tôi ngồi bên cạnh, nghe rõ toàn bộ cuộc trò chuyện.
“Mẹ không ngăn bố sao?”
“Không ngăn được.”
Mẹ đặt điện thoại xuống.
“Người muốn lao xuống vực, con càng kéo, họ càng nghĩ con đang cản đường.”
“Chúng ta chỉ cần đứng xa một chút.”
“Tránh để ông ấy rơi xuống kéo theo mình.”
Hai ngày sau, luật sư gửi đơn ly hôn đến bố.
Ông không ký.
Thay vào đó, ông đến căn hộ, đứng ngoài cửa cả đêm.
Sáng hôm sau, mẹ mở cửa.
Bố lập tức đưa bản đơn đã bị xé thành hai nửa ra.
“Anh không ly hôn.”
Mẹ nhìn những mảnh giấy trong tay ông.
“Anh xé một bản, tôi có thể in một trăm bản.”
“Vãn Tình, anh đã cắt đứt với Nhã Lan.”
“Khoản bảo lãnh đó là lần cuối cùng.”
“Sau khi dự án hoàn thành, anh sẽ không gặp chị ấy nữa.”
Mẹ hỏi:
“Nếu dự án thất bại?”
“Không thể.”
“Nếu chị ta lại nói sợ sấm?”
“Anh sẽ không đi.”
“Nếu chị ta nói muốn chết?”
Bố khựng lại.
Mẹ cười nhạt.
“Anh vẫn sẽ đi.”
“Bởi vì anh không chịu nổi cảm giác mình có lỗi với anh trai.”
“Còn tôi không muốn tiếp tục dùng phần đời còn lại để đánh cược xem lần sau anh sẽ chọn ai.”
Bố bước lên một bước.
“Anh yêu em.”
“Anh có thể chứng minh.”
Mẹ nhìn ông.
“Anh đã chứng minh suốt mười năm rồi.”
“Chứng minh rằng tình yêu của anh không đáng một đồng.”
“Ít nhất tiền còn có thể mua nhà.”
“Tình yêu của anh chỉ mua được giường bệnh.”
Cánh cửa đóng lại trước mặt bố.
Lần này, ông không tiếp tục gõ.