636 truyện
Tạ Đình Phong
Điều hòa trong showroom Porsche 4S ở Thượng Hải để ở mức 18 độ, lạnh toát. Nhưng cái lạnh ấy chẳng thấm vào đâu so với sự ghê tởm đang trào lên trong dạ dày tôi. Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới.Chồng tôi - Cố Viễn - nói muốn tạo cho tôi một bất ngờ lớn.
Tiếng loa thông báo trong sảnh bán hàng vang lên chói tai, như tiếng búa tạ giáng xuống lồng ngực tôi."Căn hộ số 1808, khu A, chủ nhân may mắn tiếp theo: Chị Chúc Vân!"
Đêm hôm đó, Bắc Kinh trở gió. Tôi ngồi trong căn hộ penthouse của mình, ly rượu vang đỏ trên tay sóng sánh ánh nước như máu. Điện thoại đặt trên bàn rung lên liên hồi.
Chương 3
Con gái trùm hắc đạo bị Hoắc Xuyên tàn sát mẹ ruột và giam cầm để trả thù cho em gái. Nuôi hận thù sâu sắc, cô thề sẽ bước ra từ địa ngục, máu tẩy cả Cảng Thành.
Định mệnh đôi khi không ập đến bằng sấm sét, mà len lỏi qua những khe hở nhỏ bé nhất của cuộc sống thường nhật, xé toạc bức màn bình yên giả tạo mà ta vẫn hằng tin tưởng.
Ba năm. Đó là khoảng thời gian đủ dài để tế bào con người thay mới hoàn toàn, cũng đủ để biến một người từng chung chăn gối trở thành cái tên xa lạ nhất trong danh bạ điện thoại.
Một tờ thông báo sa thải mỏng manh nằm trơ trọi trên bàn kính, đặt dấu chấm hết cho chuỗi ngày "bán m.ạng" theo văn hóa 996 suốt 5 năm ròng rã của tôi.
Khoảnh khắc cô ruột chuyển 9,5 triệu tệ tiền lãi vào tài khoản của con trai bà ta và ném cho tôi chiếc thẻ 500 nghìn, tôi không khóc, mà chỉ mỉm cười nhặt nó lên và nói: "Cảm ơn cô."
Mười năm ròng rã vắt kiệt mồ hôi máu để hầu hạ người mẹ chồng liệt nửa người, tôi lại vô tình lướt thấy một bài đăng ẩn danh trên mạng xã hội: "Kế hoạch hoàn hảo nhất đời tôi là để chính thất làm ô sin miễn phí, thay tôi chăm sóc mẹ đẻ suốt một thập kỷ."
péo
Chính tay tống người vợ vừa sảy thai vào trại giam chỉ vì một cái tát dành cho "hồng nhan tri kỷ", vị Tư lệnh trẻ tuổi không ngờ rằng, ngày anh ta hân hoan đón nhân tình về chung sống cũng là lúc bản án tử hình dành cho sự nghiệp và mạng sống của chính mình bắt đầu đếm ngược.
Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, lười biếng đáp. "Anh đùa à? Căn hộ tầng 28 đó tôi khóa trái suốt ba năm nay, lấy đâu ra người?"
Chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cổ trong phòng khách điểm mười một tiếng, âm thanh vang vọng khô khốc như tiếng búa gõ vào lòng kiên nhẫn đang cạn dần của tôi.