636 truyện
peo
Trong lễ trao Huân chương Dũng cảm hạng Nhất, Tô Mạn bất ngờ xuất hiện, công khai tố cáo chồng – Thiếu tướng Bùi Chính Duật – lừa đảo, chiếm đoạt tiền bạc và dùng tiền “bán máu” của vợ để nuôi tình cũ Lâm Tuyết. Đơn kiện ra Tòa án binh được nộp ngay tại hội trường, khiến sự nghiệp của hắn sụp đổ tức khắc.
Tạ Đình Phong
Không khí trên bàn ăn ngày Tết Nguyên Tiêu lẽ ra phải ấm cúng, viên mãn, nhưng tại nhà tôi lúc này, nó đặc quánh lại như một tảng chì nung chảy, ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Chương 3
Ngay khoảnh khắc nắp quan tài của bà nội chuẩn bị đóng lại, tôi lạnh lùng nhấn nút "Gửi". Toàn bộ ban giám hiệu và hàng ngàn sinh viên Đại học A đồng loạt nhận được một email ẩn danh: Tờ đơn xin nghỉ tang chi chít nét gạch xóa màu đỏ, đính kèm đoạn video 18+ rên rỉ ái muội của nữ Chủ nhiệm khoa danh giá cùng gã Viện phó đã có vợ ngay trên chiếc bàn làm việc thiêng liêng.
Cơn mưa rừng vừa tạnh, mùi đất ẩm mốc xộc vào mũi, nhưng thứ làm tôi choáng váng không phải là cái lạnh của gió núi, mà là ánh kim loại chói mắt phát ra từ trên bàn gỗ mục nát trong nhà.
Khi nước ối vỡ cũng là lúc sự thật phơi bày. Lôi Kiêu dự định giết con ruột nếu là con trai và dựng hiện trường băng huyết để chiếm binh quyền Diệp gia. Nhưng Diệp Lạc Lạc đã âm thầm thu thập chứng cứ suốt ba năm. Từ một người vợ tưởng như si tình, cô lật mặt thành người chỉ huy lạnh lùng, khóa chặt căn cứ, bắt sống toàn bộ phe phản loạn. Trên bàn sinh, cô không chỉ sinh ra đứa trẻ mà còn tái sinh chính mình.
Mùi xăng sống nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, gắt gao đến mức khiến dạ dày tôi quặn thắt. Bên tai là tiếng gió rít qua khe núi và tiếng kim loại rên rỉ vì chịu lực ép quá lớn.
Trong nhóm chat của Hội sinh viên tinh hoa toàn những cậu ấm cô chiêu, tôi trượt tay chuyển tiếp tin nhắn thoại oang oang của bố: "Con gái, mau gọi mấy thằng bạn trai eo khỏe, sức dai về đây gấp! Bùn ngập đến thắt lưng rồi, một mình bố xoay sở không nổi đâu!"
Thẩm Tại Dã luôn lấy danh nghĩa “chăm sóc góa phụ đồng đội” để bao bọc Liễu Tình Tình, thậm chí dùng tiền của vợ cho cô ta. Khi Lâm Tri Hạ nhìn thấu sự giả dối ấy, cô lạnh lùng yêu cầu ly hôn. Với cô, một người đàn ông đã trao trái tim cho kẻ khác không đáng để giữ lại.
Khách sạn Peninsula Thượng Hải hôm nay rực rỡ đến lóa mắt. Ánh đèn chùm pha lê trị giá hàng triệu tệ rọi xuống sảnh tiệc, phản chiếu lên những ly rượu vang sóng sánh và trang sức kim cương của tầng lớp thượng lưu. Tôi – Thẩm Yên, đứng giữa trung tâm của sự xa hoa ấy, nhưng lòng bàn tay lại lạnh toát mồ hôi.
Căn phòng VIP của quán cà phê yên tĩnh, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh, nhưng lòng tôi lại đang cuộn trào sóng dữ.
Tiếng nhạc du dương của dàn giao hưởng vang lên trong đại sảnh xa hoa của nhà họ Cố, nhưng không thể át đi mùi tanh tưởi của lòng người.
Giây phút chiếc phanh xe bị cắt đứt, lao thẳng xuống vách núi Vọng Môn, tôi mới biết bản hợp đồng vay nặng lãi ba mươi triệu tệ ép tôi vào chỗ chết lại mang chính dấu vân tay của cô em chồng "băng thanh ngọc khiết".