636 truyện
peo
Sau tám năm xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thập niên 80, Tống Tri Nguyệt bị chồng là Lục Ngôn Sơ và “bạch nguyệt quang” Chu Tình vu oan hại sẩy thai. Thậm chí con trai ruột cũng đứng ra làm chứng chống lại cô. Nhưng với bằng chứng trong tay, Tri Nguyệt vạch trần âm mưu của Chu Tình trước mặt tất cả mọi người. Khi sự thật phơi bày, cô chỉ còn 24 giờ trước khi cánh cửa không gian mở ra để rời khỏi thế giới tàn nhẫn này.
Tạ Đình Phong
Tiếng nhạc du dương của bản Mariage d’Amour vang lên trong không gian sang trọng của nhà hàng xoay Cloud 9, nơi có thể ngắm trọn vẹn ánh đèn lung linh của thành phố về đêm. Nhưng với tôi lúc này, âm thanh ấy nghe chói tai như tiếng móng tay cào lên bảng đen.
SỐC TỘT ĐỘ: THÁI TỬ GIA HOẮC XUYÊN TỰ TAY BAN 30 ROI CHO TÌNH NHÂN -
Tôi mới đi cồng tác trở về, chìa khóa cắm vào ổ nhưng không vặn được. Ổ khóa đã bị thay. Bên trong cánh cửa gỗ lim dày cộp, tiếng cười nói rôm rả vọng ra, xen lẫn giọng chua loét của cô em dâu tương lai.
Không gian văn phòng lúc 2 giờ 17 phút chiều đặc quánh lại như một tảng thạch cao khô cứng. Tiếng điều hòa chạy rì rầm. Tiếng lách cách gõ phím. Và rồi, tiếng điện thoại của tôi rung lên trên mặt bàn gỗ ép lạnh lẽo. Một nhịp. Hai nhịp.
Nước A những ngày cuối thu, gió mang theo vị tanh nồng của thuốc súng và bụi cát. Chuyến công tác sắp kết thúc, tôi ngồi trong sảnh khách sạn, lơ đễnh lướt điện thoại chờ xe đến đón ra sân bay.
"Căn nhà tân hôn do chính tay tôi trả tiền cọc và đứng tên, giờ đây lại bị mẹ chồng ngang nhiên dắt một lão già xa lạ về, đòi chiếm luôn phòng ngủ chính làm 'phòng tân hôn' tuổi xế chiều cho bà ta." từ đoạn tóm tắt này viết cho tôi tiêu đề ngắn
Tôi và Chu Hạo hẹn gặp nhau trước cổng Cục Dân chính sau đó một giờ. Anh ta đến sớm hơn tôi, ngồi xổm trên bậc thềm đá lạnh lẽo, tay kẹp điếu thuốc lá cháy dở, dưới chân đã vứt đầy tàn thuốc. Thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy, dập tắt điếu thuốc, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Bảy ngày. Chỉ còn đúng bảy ngày nữa là đến hôn lễ. Trên bàn làm việc, tấm thiệp cưới màu đỏ thẫm in nhũ vàng nằm im lìm, tên tôi và Chu Thụy đan vào nhau đầy viên mãn. Nhưng ngay cạnh đó, một tờ giấy A4 mỏng manh với hai màu đen trắng đang xé toạc sự viên mãn giả tạo ấy.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều thứ Ba ảm đạm, khi mẹ bảo tôi đăng nhập vào ứng dụng điện lực để đóng tiền điện cho bố.
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố Bắc Kinh, gột rửa đi cái nóng oi ả nhưng chẳng thể làm dịu đi sự lạnh lẽo đang lan tràn trong căn hộ số 1204.
Ngày tưởng niệm lão tướng trở thành phiên “tế sống” Thủ trưởng trẻ tuổi. Thanh Thanh không đánh ghen, không ồn ào cảm xúc, mà dùng chứng cứ và điều lệnh quân sự để luận tội. Từng cáo buộc được đọc lên lạnh lùng, rõ ràng. Khi quân hàm bị giật khỏi vai, đó không chỉ là sự trừng phạt cá nhân, mà còn là lời khẳng định: quân đội không dung thứ cho bất kỳ sự lơi lỏng nào trước an ninh quốc gia.