636 truyện
Nguyệt Mộng Thư
Tại tiệc mừng thọ 99 tuổi của bà, cô em gái nuôi của chồng sắp cưới cười híp mắt chúc bà sống lâu trăm tuổi. Đồng thời tặng một câu đối trắng chữ đen. Thấy vẻ mặt tôi cứng đờ, cô ta cười khúc khích. “Chị Thanh Chanh, người hâm mộ của em đang xem đó, chị không vui chút nào sao?” Cô ta giơ điện thoại lên, trên giao diện livestream hiện rõ dòng chữ 【Đếm ngược thời gian cụ bà trăm tuổi, ngồi chờ ăn cỗ】. Thế nhưng, chồng sắp cưới lại khuyên tôi nên rộng lượng. “Ưu Ưu ở nước ngoài lâu rồi, không rành cách dùng từ tiếng Việt lắm, em là chị dâu của nó, nên bao dung một chút.” Nhưng để nhận được sự chấp thuận của Bùi Ưu Ưu, tôi đã âm thầm chịu đựng mọi ấm ức từ lâu. Cô ta từng nửa đêm thả một lồng rắn hoang vào chăn của tôi. Khi đốt pháo hoa, cố tình chĩa ống pháo vào tôi, làm bỏng gần nửa mảng da đầu. Mỗi lần bị chơi khăm, tôi đều cố nặn ra nụ cười và nói không sao, tính tình hiền lành đến mức người hâm mộ của cô ta gọi tôi là “chị bao cát”. Nhưng lần này, chuyện liên quan đến người bà tôi yêu quý nhất, tôi thực sự không muốn nhượng bộ nữa.
Nhân ngày lễ Thất Tịch, chồng tôi đã nhờ nhân viên giao hàng gửi cho tôi, người đang tăng ca, 100 con cua lông Dương Trừng Hồ. Mãn hoàng cua chất đầy văn phòng tôi, tất cả đồng nghiệp đều vô cùng ngưỡng mộ. Thế nhưng, tôi lại mỉm cười nhạt nhẽo sau khi chia hết số cua, rồi gửi tin nhắn cho cô bạn thân: “Chúc mừng nhé, hôm nay bội thu lớn rồi.” Sau đó, tôi tìm số điện thoại của luật sư rồi gọi thẳng, “Làm phiền anh thảo giúp tôi một bản thỏa thuận ly hôn, tôi yêu cầu bên chồng ra đi tay trắng và truy cứu tài sản trong hôn nhân.”
Ba năm trước, với tư cách là một phóng viên, tôi thâm nhập vào lò gạch đen với mong muốn vạch trần sự thật. Nhưng tôi không ngờ bạn trai mình lại có cô bạn thanh mai trúc mã là thiên kim của giám đốc lò gạch đen. Sau khi cô ta nhận ra tôi, cô ta sai người cưỡng hiếp và hành hạ tôi, cuối cùng nhẫn tâm xây tôi, người đang hấp hối, vào tường cho đến chết ngạt. Thế nhưng, cô ta lại vu oan với mọi người rằng để có được một tin tức giải trí gây sốc, tôi đã thuê hàng chục người thiểu năng trí tuệ đập phá xưởng gạch mà cha cô ta đã dốc lòng cả nửa đời người, thậm chí còn thuê người cưỡng hiếp cô ta. Còn tôi thì cuỗm số tiền lớn còn lại của nhà máy rồi cao chạy xa bay ở nước ngoài. Từ đó, tôi trở thành một con sâu bọ, một ung nhọt của giới báo chí. Bạn trai tôi vội vã kết hôn với cô bạn thanh mai yếu đuối, đáng thương kia và tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ với kẻ bại hoại như tôi. Ngay cả bố mẹ tôi cũng tuyên bố từ mặt, nhận cô bạn thanh mai kia làm con gái. Ba năm sau, khi bạn trai tôi mua lại xưởng gạch cũ, dự định phát triển thành khu dân cư mới để làm quà tặng cho cô bạn thanh mai. Cuối cùng, họ đã phát hiện ra thi thể tôi trong bức tường.
Bố mẹ chồng bị mắc kẹt trong vùng sạt lở đất, tôi liều mạng lái xuồng máy cứu họ lên thuyền. Vừa thở phào nhẹ nhõm, trên đầu bất ngờ vang lên tiếng gầm rú cực lớn. Hóa ra là đội máy bay không người lái của chồng tôi, Tiêu Tần, đang lao thẳng xuống chỗ chúng tôi, còn anh ta ôm cô trợ lý nhỏ đứng nhìn với vẻ mặt hả hê. Máy bay không người lái tạo ra một xoáy nước, dường như muốn nuốt chửng chiếc xuồng máy của chúng tôi. Tôi vội vàng gọi cho chồng: “Tiêu Tần anh bị điên rồi sao! Ba Má vẫn còn ở trên thuyền đấy!” Nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng cười nhẹ của Tiêu Tần: “Một năm trước, bố mẹ Nghiên Nghiên bị mắc kẹt trong lũ quét, rõ ràng em là đội trưởng cứu hộ, nhưng vì cứu người khác mà em đã bỏ rơi họ.” “Hôm nay tôi cũng muốn em nếm thử cảm giác tận mắt nhìn người thân bị nuốt chửng là như thế nào.” Cô trợ lý nhỏ của anh ta lập tức reo lên: “Anh chủ đẹp trai quá, em muốn xem hai ông bà già đó bị cuốn xuống đáy sông!” Chiếc xuồng máy rung lắc dữ dội, bố mẹ chồng sợ hãi bấu chặt lấy tôi. Tôi dùng hết sức gào lên: “Tiêu Tần anh nhìn cho rõ, trên thuyền là Ba Má của anh!”
Hôn lễ được chuẩn bị suốt ba tháng đã diễn ra như dự định, nhưng chỉ sau một đêm, tôi đã dứt khoát đòi ly hôn. Tất cả chỉ vì trước lúc ngủ, chồng chuyển cho tôi một nghìn tệ, rồi đến nửa đêm lại chuyển thêm hai nghìn. Phần ghi chú chỉ có hai chữ: “Trả nốt”. Tôi không thể chịu nổi điều này, nên ngay sáng sớm hôm sau đã nói chuyện ly hôn trước mặt bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng tôi còn đang định đưa bao lì xì mừng dâu mới mà chết sững. Chồng tôi đập bàn đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi gầm lên: “Anh thương em nên mới chuyển tiền cho em, bây giờ em còn làm mình làm mẩy cái gì nữa?” Tôi lạnh lùng đáp trả: “Em lại muốn hỏi anh xem, thương người kiểu gì mà lại phải chia tiền thành hai lần, một lần đặt cọc, một lần trả nốt như thế.”
Tại buổi thẩm định của công ty ẩm thực, trợ lý mới đến đề nghị dùng mì ăn liền để chiêu đãi mấy vị đầu bếp Michelin. Bạn trai nói cô ta có sáng kiến, các đối tác cũng lần lượt tỏ ý tán thành. Kiếp trước tôi đã ra sức ngăn cản, đây là chứng nhận sao quan trọng nhất của nhà hàng trực thuộc, sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của công ty. Bạn trai mắng tôi: “Lòng dạ hẹp hòi như gà, chẳng phải là ghen tị cô ấy trẻ và có sáng kiến hơn mày sao?” Các đối tác khác cũng chỉ trỏ theo: “Mì ăn liền sáng tạo biết bao, sao lại không được coi là làm các chuyên gia phải sáng mắt lên chứ?” Tôi lén lút dọn hết mì ăn liền và các loại đồ ăn nhanh đi, thay bằng những món ăn và bánh ngọt tinh xảo. Các chuyên gia vô cùng hài lòng, nhà hàng đã thành công nhận được chứng nhận sao, giá trị thương hiệu tăng vọt. Thế nhưng cô trợ lý lại khóc lóc đi nhảy lầu, toàn thân gãy xương. Sau đó lên mạng bóc phốt nói tôi bắt nạt nơi công sở, ép cô ta nhảy lầu. Tôi bị bọn anti-fan ném xuống sông dìm chết đuối. Mẹ tôi tức giận đến đột tử, bố tôi bị người ta đâm chết bằng nhiều nhát dao. Sau khi trọng sinh, nghe thấy trợ lý đề nghị dùng mì ăn liền để chiêu đãi, tôi hùa theo cô ta rằng mì ăn liền ngon biết bao, thêm quả trứng với cái xúc xích nữa thì đúng là tuyệt phối! Rồi quay đi gọi một cuộc điện thoại: “Lời anh nói với tôi, còn tính không?”
Mẹ tôi tự cho rằng mình rất am hiểu chuyện phòng the, ngay trong đám cưới của tôi và người chồng giáo sư. Bà ta trước mặt lãnh đạo và đồng nghiệp của anh, nắm lấy tay tôi để chỉ dẫn tại chỗ kỹ năng cho đêm động phòng. “Con phải chủ động lên, cứ uốn éo như thế này này, đàn ông sẽ không chịu nổi đâu!” Khách khứa ai nấy đều chết lặng! Tôi cố gắng giải thích, nhưng tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc. Chồng tôi vì trò hề này mà bị trường học sa thải, danh tiếng bị hủy hoại, anh không thể chấp nhận kết quả này, về đến nhà liền nhảy từ tầng thượng xuống. Thấy có người chết, mẹ tôi mới bĩu môi xin lỗi. “Thanh niên bây giờ tâm lý kém thật, chỉ đùa một chút thôi mà.” Bố và em trai tôi cũng hùa theo ở bên cạnh. “Một thằng dạy học mà tính khí nóng nảy như thế, chết cũng tốt!” “Đúng vậy, anh ta mất việc rồi, sau này chẳng phải dựa vào nhà mình nuôi sao! May mà chết rồi!” Tôi bị vạn người khinh bỉ, trong lời tố cáo của bố mẹ chồng và sự coi thường của đồng nghiệp, tôi đã đâm đầu chết trước bia mộ. Sống lại một lần nữa, tôi quyết định trong đám cưới, sẽ mời một người có kinh nghiệm dày dặn đến để “chỉ đạo” bà ta một phen.
Trước khi tôi kết hôn, bố mẹ đã mua cho tôi một chiếc vòng tay Đế Vương Lục trị giá 7 con số để làm của hồi môn. Vì chiếc vòng quá đắt nên tôi không nỡ đeo, bèn cất trong két sắt khóa lại, thỉnh thoảng mới lấy ra đeo để ngắm. Hôm nay, tôi tình cờ lướt xem một phòng livestream bán phỉ thúy, streamer nói rất kích động, bây giờ một chiếc vòng tay Đế Vương Lục hoàn mỹ phải có giá đến 9 con số. Xem ra chiếc vòng của tôi đã tăng giá, tôi hào hứng kết nối, lấy chiếc vòng ra nhờ streamer thẩm định giúp. Streamer chỉ liếc nhìn một cái, mặt liền lộ ra vẻ khinh miệt: “Em gái, thấy nhà em trang trí sang trọng như vậy, anh còn tưởng sắp được mở mang tầm mắt, kết quả lại làm anh mừng hụt một phen, chiếc vòng này của em chỉ là chất liệu đáy chai rượu, vứt vào thùng rác cũng không ai thèm!”
Tôi kiếm cả triệu mỗi năm, đóng 800 tệ tiền trại hè cho con trai mà cũng phải nhìn sắc mặt chồng. Tôi đang thả tim theo chuỗi tin nhắn trong nhóm phụ huynh, cô giáo đã @ tôi mấy lần. Tôi đành phải nhắn tin riêng cho anh ta: “Chồng ơi, phiền anh phê duyệt ‘chi tiêu đặc biệt cho giáo dục’ 800 tệ, cô giáo đang đợi online.” Anh ta thong thả trả lời: “Tháng trước chi tiêu cá nhân của em vượt 200 rồi, 800 này nếu tính vào chi tiêu gia đình thì em phải viết đơn giải trình, nêu rõ lý do tại sao không thể trích từ quỹ dự phòng cá nhân của em.” Giây phút đó, tôi nhìn màn hình điện thoại, tức đến run cả tay. Tôi chuyển thẳng 400 tệ cho cô giáo trong nhóm, rồi @ anh ta: “Chúng ta AA, đây là tiền cá nhân của tôi. Ngoài ra, phiền anh cũng cho một nửa chi phí nuôi con của tôi đi theo quy trình thanh toán của anh nhé.”
Lúc chồng chuẩn bị thân mật với tôi, đột nhiên nghe được tiếng lòng của con gái trong bụng: 【Bố ơi, con và mẹ ai xinh đẹp hơn?】 Chồng tôi ngẩn ra, lập tức hôn lên bụng tôi, nói với thai nhi rằng con là xinh đẹp nhất. Ai ngờ thai nhi lại đá tôi một cái, nũng nịu làm eo: 【Bố hôn mẹ con sẽ ghen đó, không được hôn.】 Tôi tưởng mình mang thai giai đoạn cuối nên tinh thần rối loạn, không ngờ buổi tối bà cố lại báo mộng cho tôi: "Tiểu tam mà chồng mày nuôi đã đầu thai thành đứa bé trong bụng mày, đợi nó được sinh ra là mày chết chắc!"
Tôi nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới với mệnh cách Kỳ Lân. Kỳ Lân ban con, hễ là người phụ nữ được tôi sờ bụng thì năm thứ hai đều sinh được con trai. Duy chỉ có mẹ tôi, lại mãi không sinh ra được em trai. Dù cho bố tôi vì chuyện này mà ngày nào cũng đánh tôi, tôi cũng không muốn sờ vào bụng mẹ. Cho đến một ngày, mẹ tôi không thể chịu đựng được nữa, bà tát tôi ba cái rồi chửi: "Con tiện nhân này, mày không thể tranh đua một chút mà sinh cho tao một đứa con trai sao!". Đầu tôi máu chảy đầm đìa, tôi ngẩng mắt lên: "Mẹ chắc chứ!". Mỗi một sinh mệnh mà tôi ban ra, đều phải dùng máu của cả tộc để trả.
Học sinh mới chuyển đến mắc bệnh sính giàu. Sau khi biết tôi là con gái của người giàu nhất, cô ta luôn cố tình "vô tình" bắt chước mọi thứ của tôi. Tôi cắt kiểu tóc sứa, ngày hôm sau cô ta cũng để kiểu tóc y hệt đến trường. Tôi mê Hán phục, cô ta cũng sắm hết bộ này đến bộ khác hàng nhái. Thậm chí tôi thích ngắm hot boy lớp bên cạnh chơi bóng rổ, cô ta cũng chạy đi tỏ tình. Cô ta tuyên bố đầy tham vọng, rằng một ngày nào đó sẽ trở thành người giàu có như tôi. Lúc đó tôi chỉ cười, không nói cho cô ta biết, với thực lực tài chính của nhà tôi, cho dù cô ta ngày nào cũng trúng xổ số thì cũng phải trúng liên tiếp mười năm. Mãi cho đến một tháng sau, cô ta đắc ý chặn tôi lại. "Mẹ tao sắp cưới ba mày rồi, sau này chúng ta là chị em, mọi thứ của mày, đều sẽ là của tao." Tôi nhìn ảnh chụp thân mật của cô ta và "ba" tôi trong điện thoại, im lặng. Phải làm sao để nói cho cô ta biết, người đàn ông trong ảnh là diễn viên mẹ tôi bỏ ra 3 ngàn tệ thuê để đi họp phụ huynh đây?