
Nguyệt Mộng Thư
Thức trắng đêm tăng ca suốt ba ngày, buổi trưa tôi gục xuống bàn làm việc chợp mắt một lát, con gái của ông chủ vừa đi du học về đã đá mạnh một cái vào bàn của tôi. Cô ta nói công ty không nuôi loại nhân viên lười biếng, thảo nào lợi nhuận không đạt chỉ tiêu. Cô ta chỉnh chuông báo thức thật to đánh thức tôi và tất cả đồng nghiệp đang nghỉ ngơi dậy, tuyên bố hủy bỏ thời gian nghỉ trưa một tiếng rưỡi của công ty, chỉ cho chúng tôi mười phút để ăn cơm. Cô ta còn nói, bắt đầu từ tuần sau mỗi tuần phải tăng ca nghĩa vụ năm ngày, nếu tháng sau lợi nhuận không tăng gấp ba lần, thì tất cả cút xéo hết cho cô ta. Tôi cười khẩy, sa thải nhân viên lại sa thải trúng động mạch chủ, não là một thứ tốt, đáng tiếc cô ta lại không có.

Nguyệt Mộng Thư
Nửa đêm đang ngủ, tôi cảm giác bên cạnh có người. Dưới ánh trăng, người đàn ông ăn mặc mát mẻ đó lại xuất hiện trên giường của tôi.