
Nguyệt Mộng Thư
Sau một lần vô tình dùng nhầm chai dầu gội của bạn trai, mái tóc khô xơ của tôi bỗng thay đổi hoàn toàn. Từng sợi tóc trở nên mềm mượt, bồng bềnh, đẹp chẳng khác gì mái tóc của những người sinh ra đã ngậm thìa vàng. Tò mò, tôi chụp lại vỏ chai rồi dùng tính năng tìm kiếm bằng hình ảnh để tra. Thế nhưng tìm khắp các sàn thương mại điện tử, tôi vẫn không thấy bất kỳ nơi nào bán đúng sản phẩm đó. Tôi bật cười, nửa đùa nửa thật trêu anh: “Dầu gội của anh chẳng lẽ là hàng dành riêng cho giới nhà giàu à? Hay anh là thiếu gia nào đó đang giả nghèo để thử lòng em?” Phong Sóc ngẩng đầu nhìn tôi, bình thản gật một cái. Tôi liếc chiếc áo phông trắng đã bạc màu, sờn cũ, xù lông và ngả vàng anh đang mặc, lập tức cho rằng anh chỉ hùa theo câu chuyện của mình nên cười lớn: “Thế thì em nói trước luôn nhé. Em vừa mê tiền, vừa mê trai đẹp, lại còn thích danh lợi. Nếu anh thật sự định lấy tiền thử em thì em cưới anh ngay lập tức.” Thế nhưng Phong Sóc không cười. Anh khẽ tặc lưỡi rồi lạnh nhạt đáp: “Em mà cũng muốn bước chân vào hào môn?” Tôi đứng sững.

Nguyệt Mộng Thư
Ngày thứ hai mươi tôi và Phó Tuấn chiến tranh lạnh, anh đăng một bức ảnh nắm tay mười ngón với hoa khôi trường lên vòng bạn bè. Tôi lặng lẽ đổi nguyện vọng sang một ngôi trường ở tận Lan Thành, cách xa ngàn dặm. Anh em của anh ở buổi tụ họp trêu chọc: “Tang Nguyệt, cậu mà không dỗ nữa thì anh Phó thật sự ở bên người khác đấy.” Tôi khẽ khàng nói một câu xin lỗi. Phó Tuấn khẽ nhếch môi: “Thôi được rồi, về thu dọn hành lý đi, mai nhập học rồi cùng đi.” Tôi lơ đễnh gật đầu. Phó Tuấn không biết rằng, tôi đã mua vé xe đêm nay đi Lan Thành rồi.