
Nguyệt Mộng Thư
Vụ án treo ba năm không ai phá được, tôi tiện tay thắp ba nén hương, hung thủ liền hiện nguyên hình Đội trưởng Giang của đội điều tra hình sự đặc cách tuyển tôi vào, các đồng nghiệp đều cho rằng tôi là người dựa vào quan hệ. Đặc biệt là anh Trương bên tổ pháp y, lúc nào cũng nhằm vào tôi. Đối mặt với một vụ án đã bị treo suốt ba năm, anh ta hoàn toàn bó tay. Tôi thong thả lấy ra ba nén hương: “Anh Trương, có dám cá cược không?” Anh ta cười khẩy: “Không phải cô giỏi lắm sao? Điều tra đi!” Tôi cười lạnh, lấy ba nén hương trong túi ra rồi châm lửa: “Anh đừng hối hận.” “Nếu cô có thể hỏi ra hung thủ, tôi sẽ gọi cô là tổ tông!” Khói xanh lượn lờ, bên cạnh thi thể, một bóng người mơ hồ dần dần hiện ra.

Nguyệt Mộng Thư
Năm đó, thể loại truyện "cứu rỗi" thịnh hành nhất. Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một boss kỳ dị. Tôi bị một sinh vật kỳ dị nhỏ bé, miệng đầy răng nhọn đuổi đến mức chạy ra tàn ảnh. “Tổ mẹ nó! Thứ này mà cũng cần tôi cứu rỗi á?” Hệ thống trong đầu tôi biến thành một con gà biết la hét. “Không biết nữa! Lần đầu tôi thử mà!” Về sau, tôi dùng chảo chống dính đập cho con quái nhỏ ngoan ngoãn, ép hỏi: “Đã được cứu chưa?” Con quái nhỏ điên cuồng gật đầu. “Cứu rồi, cứu rồi, cứu rồi!” Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn, tôi thành công thoát khỏi thế giới đó. Nhưng hai năm sau, đúng vào ngày phát hiện bạn trai cặp kè với đàn em, thế giới kinh dị giáng xuống. Con quái nhỏ khi xưa giờ cao tận mét chín bất ngờ xuất hiện, một phát cắn đứt tay bạn trai tôi. Sau đó còn vừa chảy máu vừa cọ đầu tôi đầy vui sướng. “Mẹ ơi, hun hun nào\~”