
Ngày cơ thể tôi cứng đờ dưới lớp tuyết lạnh lẽo, hai đứa con do chính tôi mang nặng đẻ đau đang bận ríu rít gọi người phụ nữ khác là mẹ.

Nguyệt Mộng Thư
Trước kỳ thi đại học, lớp trưởng đã tâm sự với tôi, nói rằng cô ấy muốn đăng ký học cao đẳng để được học cùng trường với bạn trai côn đồ của mình. Tôi đã hết lời khuyên nhủ cô ấy nên đặt tương lai lên hàng đầu, ấy vậy mà cô ấy lại quay đầu dùng chính lời này để điều khiển tên côn đồ kia: "Cô giáo chủ nhiệm của chúng ta cũng bảo tớ bỏ cậu đi rồi đấy, nếu cậu còn tán tỉnh người khác lung tung nữa thì tớ sẽ thi vào Thanh Hoa, không cần cậu nữa." Vào ngày diễn ra tiệc tri ân của lớp trưởng, tên côn đồ kia xông vào hậu trường của sảnh lớn, lôi ra một con dao rồi đâm thẳng vào ngực tôi. Lớp trưởng vẻ mặt đau buồn bịt miệng tôi lại, sợ tôi hét lên sẽ bị người khác phát hiện. Tôi không biết mình chết vì bị đâm hay là vì bị bịt miệng đến chết nữa. Sau khi sống lại vào ngày tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học, lớp trưởng lại tìm tôi tâm sự. Tôi nói bằng giọng khinh miệt: "Cậu và cậu ta rất xứng đôi, nên ở bên nhau đến thiên trường địa cửu." Để thể hiện sự ủng hộ của mình, tôi tiện tay hủy bỏ luôn tư cách tuyển thẳng của cô ấy.