
Nguyệt Mộng Thư
Vừa mới chuyển trường, Cố Thiếu Hành đã hẹn hò với hầu hết những cô gái xinh đẹp trong trường. Kiêu ngạo như hoa khôi toàn trường, lạnh lùng như hoa khôi lớp, đáng yêu như cô em gái nhà bên... Cuối cùng, có lẽ vì chẳng còn thử thách, anh ta bắt đầu theo đuổi tôi. Tôi hoàn toàn khác biệt với những cô bạn gái trước đây của anh ta. Mọt sách, ngoan ngoãn, học sinh ưu tú, ngốc nghếch, quái dị... Đó là những đánh giá mà anh ta dành cho tôi. Sau này, anh ta chặn tôi ở góc tường, nói với tôi: "Phương Tuế Nhiên, anh thật sự yêu em." Tôi lãnh đạm ngẩng mắt lên, hỏi lại: "Vậy thì sao?"

Nguyệt Mộng Thư
Anh ấy ở bên tôi là vì bị ba tôi dùng chuyện từng tài trợ anh ấy để uy hiếp. Vì vậy, anh buộc phải chia tay với mối tình đầu. Sau khi biết được mọi chuyện, tôi chủ động đề nghị để anh rời đi. Thế nhưng, Anh lại thô bạo hôn tôi, cắn đến bật máu môi dưới, bật cười thấp giọng: “Giả vờ gì chứ, thánh nữ nhỏ.” “Chẳng phải đây là điều cô vẫn luôn mong đợi sao?” Năm hai đại học, mối tình đầu của anh ấy chuyển trường về nước. Vì muốn ở bên cô ta, Anh hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi. Lần cuối cùng là hôm tụ tập câu lạc bộ. Phòng bao bốc cháy, anh không chút do dự kéo mối tình đầu chạy đi. Tôi đã quen với việc nhìn theo bóng lưng anh như vậy. Lúc lê cái chân vừa trẹo bước ra khỏi đám cháy sau cùng. Tôi đã đồng ý với thầy hướng dẫn sẽ đi trao đổi ở nước ngoài.