
Nguyệt Mộng Thư
Từ khi sinh ra, tôi đã mắc chứng nghiện giao tiếp rất nghiêm trọng. Những đứa trẻ sơ sinh khác chỉ biết khóc, còn tôi đã có thể ê a hát với sản phụ ở giường bên cạnh suốt nửa đêm. Năm năm tuổi, tôi bị lạc. Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang ngồi giữa quảng trường, chủ trì buổi mai mối cho hơn hai mươi ông bà lớn tuổi. Năm mười ba tuổi, tôi bị gia đình nhận nuôi thứ mười một đưa trả về cô nhi viện. Trước khi đi, tôi nhất quyết nói chuyện với tài xế suốt ba tiếng đồng hồ, thành công khiến chú ấy đi nhầm đường bảy lần. Cuối cùng, chú ấy đỗ xe trước cửa cô nhi viện, đỏ mắt cầu xin tôi: “Nhóc con, không phải chú không thích cháu.” “Chỉ là chú thật sự không chen vào nói được câu nào.”

Nguyệt Mộng Thư
Mỗi tháng, chị họ hào môn cho tôi một trăm nghìn tệ. Điều kiện duy nhất là tôi phải thay chị ấy nuôi một đứa trẻ sáu tuổi “hư”. Chị nói, con bé này âm trầm, khép kín, là “cây khuấy đảo” trong nhà. Tôi hiểu rồi, chẳng phải là đến chỗ tôi tham gia “Biến Hình Ký” sao. Một tháng một trăm nghìn, đừng nói nuôi trẻ con, nuôi cả Godzilla cũng được. Thế là, tôi ký hợp đồng ngay tại chỗ. Tôi hung hăng “hành hạ” con bé suốt một tháng. Kết quả đến lúc chị họ tới đón người, con bé vừa khóc vừa ôm chặt lấy tôi. Nói không đi nữa.