
Nguyệt Mộng Thư
Tết đến đi chúc Tết họ hàng. Đứa cháu trai 7 tuổi muốn lấy đi con búp bê có nuôi tiểu quỷ bên trong của tôi. Tôi giật lại, chị dâu liền chỉ vào mũi tôi mắng. "Lớn đầu rồi còn đi tranh giành đồ với trẻ con, bảo sao cô bị đàn ông đá." Sau đó, đứa cháu trai nhét pháo vào trong lỗ tai tôi. Khiến tôi bị xuất huyết nội sọ mà chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày chị dâu dẫn theo cháu trai đến nhà chúc Tết. Tôi nở nụ cười tươi rói. "Thích con búp bê này không? Cô tặng cho cháu đấy."

Nguyệt Mộng Thư
Em gái tôi yêu bệnh nhân tâm thần của tôi. Cô ta tin rằng tình yêu có thể cảm hóa mọi thứ, đau lòng khi thấy hắn chịu đau đớn trong quá trình điều trị, nên đã lén đưa người từ bệnh viện ra ngoài. Cô ta chưa kết hôn đã mang thai đứa con của bệnh nhân tâm thần có tính di truyền đó. Đúng là tạo nghiệp! Bác sĩ chủ trị là tôi giận đến đau tim, ép cô ta đi phá thai, bắt bệnh nhân về bệnh viện điều trị. Ba năm sau, cô ta tốt nghiệp trường 985, bệnh nhân tâm thần được điều dưỡng tốt, đúng lúc đứa con riêng của hào môn được nhận tổ quy tông, trở thành người nắm quyền. Hắn ta sai người phế bỏ tay phải của tôi - cái tay đã ép em gái hắn phá thai thành đống thịt nát, ra lệnh cho thuộc hạ dùng dao gọt hoa quả đâm chết tôi, sau đó đổ bê tông vào thi thể rồi ném xuống biển. Cô em gái thánh mẫu là người thân duy nhất của tôi, che giấu mọi chứng cứ, đạp lên tôi để thiết lập hình tượng bạch liên hoa cho mình, khoác tay đứa con riêng kia gả vào hào môn, rơi nước mắt biểu thị lòng trung thành: "Chị tôi chết là đáng đời, đều do chị ấy phá hoại tình cảm của chúng ta, làm cho chúng ta mất đi một đứa con." Mở mắt ra, tôi trọng sinh về đúng lúc em gái vẻ mặt nũng nịu, nói rằng mình đã mang thai. Sống lại một đời, tôi nhếch môi cười. "Tốt quá rồi, sang năm là năm Rồng, con của em nhất định sẽ một bước lên trời."