
Nguyệt Mộng Thư
Sau khi sống lại, tôi nỗ lực biến thành dáng vẻ mà Giang Ký Duật ghét nhất. Anh ta thích con gái để tóc dài, thích những cô gái dịu dàng, điềm đạm. Tôi liền cắt phăng mái tóc đen dài đến eo, cùng bạn bè đi lướt sóng, trượt tuyết, vui chơi thâu đêm suốt sáng. Kiếp trước, sau khi kết hôn với anh ta tôi mới biết, anh ta vẫn luôn thích cô em gái nuôi Giang Nghiên của mình. Mẹ anh ta lấy cái chết ra đe dọa ép họ chia tay, anh ta bất đắc dĩ mới cưới tôi. Chỉ vì trông tôi có vài phần giống với Giang Nghiên. Sau khi kết hôn, anh ta luôn tỏ ra lạnh nhạt với tôi, lại dây dưa không rõ với Giang Nghiên. Tôi đã khóc lóc, đã làm ầm ĩ, cuối cùng trên đường đi tìm anh ta để ly hôn thì gặp tai nạn giao thông, ôm hận mà chết thảm. Sống lại một đời, bạn bè khó hiểu hỏi tôi: "Cậu làm những việc này là để thu hút sự chú ý của Giang Ký Duật sao?" "Không, tớ làm vậy là để tránh xa anh ta."

Nguyệt Mộng Thư
5 năm trước, để có được Lục Cảnh Từ, tôi đã đê hèn hạ thuốc vào ly rượu của anh. Dùng từng bức ảnh không thể lọt mắt, ép mối tình đầu mà anh nâng niu trong tim phải rời đi, cũng ép anh phải ký tên lên tờ giấy đăng ký kết hôn đó. 5 năm hôn nhân này, sự chán ghét và lạnh lẽo trong mắt anh gần như lăng trì tôi. Tôi dùng thủ đoạn tồi tệ nhất để có được con người anh, lại khiến anh hận tôi suốt 5 năm, cũng đau khổ suốt 5 năm. Cho đến tận vụ tai nạn xe hơi bất ngờ đó, anh lại dùng thân mình liều mạng che chắn cho tôi khi chiếc xe tải mất lái lao tới. Máu tươi từ trán anh chảy xuống, nhuộm đỏ tầm mắt tôi. Lúc hấp hối, đó là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu dịu dàng đến thế nói với tôi. "Khương Từ, quên anh đi... hãy sống cho thật tốt." "Nếu ngày đó anh không đến chỗ hẹn, có phải chúng ta... đều sẽ không đau khổ như thế này không?" Anh mang theo sự oán hận đối với tôi và sự nuối tiếc của cả 1 đời mà nhắm mắt xuôi tay. Vào ngày hạ huyệt anh, tôi mặc chiếc váy đỏ mà anh ghét nhất, nuốt trọn cả 1 lọ thuốc ngủ. Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở về căn phòng bao của 5 năm trước, Lục Cảnh Từ đang nhíu mày nhìn tôi. Còn trong tay tôi, đang bưng ly rượu chí mạng kia. Lần này, tôi chỉ muốn tự tay chôn vùi sự cố chấp nực cười của mình, trả lại cho anh 1 đời tự do và bình yên.