
Nguyệt Mộng Thư
Nghỉ hè đại học về nhà . Điện thoại của bố tôi đang đặt ở phòng khách để sạc. Tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn muốn xem thử ông già có giấu quỹ đen không. Đột nhiên, WeChat hiện lên một thông báo cảnh báo bão. Là một nhóm cư dân. 【“Bavi” sắp đổ bộ vào Giang Chiết Hỗ, mong các chủ hộ đóng kín cửa sổ, thu dọn chậu hoa ngoài ban công.】 Tôi sững ra một lúc. Nhà tôi ba đời tổ tiên chưa từng rời khỏi vùng Đông Bắc. Tôi tiện tay bấm vào tin nhắn nhóm, đó là một nhóm cư dân của một khu chung cư. Tôi kéo lên xem lịch sử trò chuyện, có một ngày ban quản lý khu nhà tag bố tôi trong nhóm. 【Anh Hạ, Tiểu Bảo nhà anh đang khóc dưới lầu, nói không tìm thấy dì đâu nữa.】 【Bảo mẫu nhà anh vô trách nhiệm quá, trẻ con ba tuổi không thể trông kiểu đó được.】 Năm nay bố tôi năm mươi lăm tuổi, mẹ tôi năm mươi hai tuổi. Tôi là con gái một, năm nay hai mươi bốn tuổi. Đúng lúc này, bố tôi bưng hoa quả từ trong bếp đi ra. Tôi giơ điện thoại lên hỏi ông: “Bố, hay nhà mình đi Tô Châu du lịch đi! Cảm nhận thử mưa bụi Giang Nam?”

Nguyệt Mộng Thư
Tôi bỏ ra 200 nghìn tệ để mời cả nhà sang Dubai đón giao thừa. Ngay trước giờ lên máy bay, chị dâu bất ngờ dẫn theo hai đứa cháu bên ngoại. Tôi mỉm cười nói với nhân viên soát vé: “Nhà tôi có ba người không đi nữa.” “Tiểu Phong, em nhìn xem hai đứa nhỏ này ngoan chưa. Suốt dọc đường chẳng hề làm phiền mọi người chút nào.” Chị dâu Vương Phương dắt theo hai cậu bé chừng mười mấy tuổi đứng ở cổng lên máy bay, trên mặt là nụ cười như thể chuyện này hết sức bình thường. Tôi siết chặt tấm vé máy bay trong tay, cảm giác hai bên thái dương giật liên hồi. Bảy vé hạng nhất đi Dubai, mỗi vé gần ba mươi nghìn tệ. Đó còn chưa tính khách sạn, lịch trình và đủ loại chi phí khác. Tôi đã mất tròn bốn tháng để lên kế hoạch cho chuyến du lịch đón năm mới này, chỉ mong cả gia đình có một cái Tết thật đáng nhớ. “Chị dâu… chuyện này…” Giọng tôi hơi run. Vợ tôi, Tiểu Nhã, khẽ nắm chặt cánh tay tôi, ánh mắt đầy lo lắng. Con gái bảy tuổi của chúng tôi, Đóa Đóa, ôm chặt chú gấu bông, rụt rè núp sau lưng mẹ. Bố mẹ tôi đứng bên cạnh, sắc mặt đã trầm xuống. “Có vấn đề gì sao?” Giọng chị dâu vẫn rất thoải mái, cứ như việc dẫn thêm hai đứa trẻ lên chuyến bay quốc tế là chuyện hiển nhiên. “Tiểu Cương với Tiểu Minh muốn ra nước ngoài mở mang tầm mắt từ lâu rồi. Lần này vừa hay có cơ hội.” Loa sân bay vang lên thông báo cuối cùng mời hành khách lên máy bay. Tôi hít sâu một hơi rồi bước về phía cổng kiểm tra vé.