
Nguyệt Mộng Thư
"Không được... Khoa trương quá rồi, không ăn nổi nữa đâu..." Vào ngày mẹ tôi ốm nặng, tôi đã trèo lên giường của tên trùm buôn lậu vũ khí mạnh nhất Cảng Thành. Cảm nhận được nhiệt độ đáng sợ đó, tôi sợ tới mức sắc mặt trắng bệch. Người đàn ông lại cười khẽ, mặc kệ tất cả mà đưa tôi đến chốn không người. Kích thích đến mức đồng tử của tôi mất tiêu cự. Người đàn ông cúi đầu hung hăng cắn lên dái tai tôi, giọng nói khàn khàn. "Suỵt, cơ thể này của em, quả thực là cực phẩm." Tôi vô cùng khó chịu, khàn giọng hỏi. "Khi nào thì chuyển tiền?" Hắn châm một điếu thuốc. "Tháng sau nhé." Cảm giác ớn lạnh trong nháy mắt lan tràn khắp toàn thân, tôi quay đầu lại khổ sở cầu xin. "Không phải đã nói là ngày mai sẽ đưa sao, mẹ tôi không chống đỡ được đến tháng sau đâu." "Xin anh." Hoắc Xuyên chậm rãi nhả ra một vòng khói. "Tiền mặt đều đem đi chuẩn bị cho hôn lễ của tôi và Duyệt Duyệt rồi, đừng có lúc nào cũng lấy chuyện của mẹ cô ra cản trở tôi, đừng quên cô chỉ là một tình nhân không thể lộ sáng mà thôi." Tôi không nói với hắn rằng, sẽ không có lần sau nữa. Đợi đến khi tôi cố gắng chạy đến bệnh viện, mẹ tôi đã tắt thở rồi. Tôi bình tĩnh lo liệu xong tang lễ, ngay trong đêm rời khỏi Cảng Thành. Sau này nghe nói Hoắc Xuyên vì một người tình mà lật tung cả Cảng Thành lên.

Nguyệt Mộng Thư
"Vợ tôi đâu? Sinh nở thuận lợi chứ?" Bác sĩ của Bệnh viện Đa khoa Quân khu kinh ngạc nhìn Tổng chỉ huy Hoắc Đình Tiêu. "Tổng chỉ huy Hoắc, phu nhân của ngài không phải đã được ngài điều đến tổ quân y hàng đầu của toàn quân khu, bình an hạ sinh một bé trai rồi sao?" "Bây giờ trong phòng phẫu thuật, chỉ còn lại người phụ nữ khó sinh nhưng không một ai tiếp nhận, con gái vừa lọt lòng đã mất nhịp tim kia thôi." Gân xanh trên trán Hoắc Đình Tiêu lập tức nổi lên, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào phòng phẫu thuật có ánh đèn lạnh lẽo thấu xương. "Thẩm Tri Ý mới là vợ tôi."