
Nguyệt Mộng Thư
Tôi cầm trong tay kịch bản nữ phụ bạch nguyệt quang, chương đầu tiên chính là về nước. Nguyên tác là tổng tài bá đạo sẽ đến đón tôi, bạch nguyệt quang của anh. Nhưng nhìn khắp khu vực đón người tôi cũng không thấy bóng dáng Giang Sơ đâu. Thế là, tôi gọi điện cho Giang Sơ: "Anh Sơ, anh đang ở đâu?" Đầu dây bên kia, Giang Sơ đáp lại tôi một câu: "Con trà xanh, cút."

Nguyệt Mộng Thư
Sau khi bò ra từ trong quan tài. Tôi giả vờ ngất xỉu trước mặt một người tiều phu. Anh ấy đã nhặt tôi về nhà. Tôi nói tôi đang chạy nạn, tuyệt đối không phải là sơn tinh quái quỷ gì đó. Anh nói nhìn ra rồi. Phàm nhân thật đáng ghét. Sinh lão bệnh tử, luân hồi đan xen. Cứ cách vài chục năm, tôi lại phải giả chết một lần. Sau đó bò ra từ trong quan tài. Và tình cờ gặp được anh ấy đã chuyển thế. Tôi ngược lại có hơi giống một kẻ liếm cẩu và não yêu đương. Cho đến khi tôi nhìn thấy quyển nhật ký anh ấy chôn dưới gốc cây. [Lần sau vẫn nên đóng giả làm thư sinh, hình như cô ấy không thích tiều phu cho lắm.] Tôi: ?