
Nguyệt Mộng Thư
Trước khi tôi kết hôn, bố mẹ đã mua cho tôi một chiếc vòng tay Đế Vương Lục trị giá 7 con số để làm của hồi môn. Vì chiếc vòng quá đắt nên tôi không nỡ đeo, bèn cất trong két sắt khóa lại, thỉnh thoảng mới lấy ra đeo để ngắm. Hôm nay, tôi tình cờ lướt xem một phòng livestream bán phỉ thúy, streamer nói rất kích động, bây giờ một chiếc vòng tay Đế Vương Lục hoàn mỹ phải có giá đến 9 con số. Xem ra chiếc vòng của tôi đã tăng giá, tôi hào hứng kết nối, lấy chiếc vòng ra nhờ streamer thẩm định giúp. Streamer chỉ liếc nhìn một cái, mặt liền lộ ra vẻ khinh miệt: “Em gái, thấy nhà em trang trí sang trọng như vậy, anh còn tưởng sắp được mở mang tầm mắt, kết quả lại làm anh mừng hụt một phen, chiếc vòng này của em chỉ là chất liệu đáy chai rượu, vứt vào thùng rác cũng không ai thèm!”

Nguyệt Mộng Thư
Để cứu anh trai, tôi bị lũ cuốn đi. Gia đình mang về một cô gái khác để lấp đầy sự hối tiếc. Sáu năm sau, tôi hồi phục trí nhớ. Từ một làng quê hẻo lánh, tôi trèo non lội suối để đi nhận lại người thân. Mẹ khóc đến ngất đi, anh trai và cậu bạn thanh mai trúc mã cũng xúc động đến đỏ cả mắt. Không muốn tôi khó xử, họ không chút do dự mà đuổi cô con gái giả đi. Nhưng sau đó. Tôi và cô con gái giả xảy ra tranh cãi, anh trai và cậu bạn trúc mã vì bảo vệ cô ta mà đẩy tôi ngã xuống lầu. Khi tôi hôn mê. Tôi nghe thấy cuộc đối thoại của họ. 「Đôi khi cảm thấy giá như cô ta chết từ sáu năm trước thì tốt rồi.」 「Dù sao nó cũng là em gái cậu, còn cứu cậu nữa.」 「Chẳng lẽ các cậu không nghĩ vậy sao? Người các cậu công nhận không phải là Tiêu Tiêu à?」 Bố mẹ im lặng không phản bác, chỉ khuyên một câu: 「Con bé sắp tỉnh rồi, đừng nói nữa.」 Nghe đến đây. Tôi từ từ mở mắt, ngơ ngác nói: 「Các người là ai vậy?」 Nơi này không chào đón tôi. Vậy thì hãy để mọi thứ trở về điểm xuất phát. Dù sao thì. Tôi lặn lội ngàn dặm đến đây, trước nay chưa bao giờ là vì chút tình yêu rẻ mạt đó của họ. Thứ tôi muốn. Là bàn đạp để bước ra khỏi vùng núi lớn.