
Nguyệt Mộng Thư
Trong lễ cưới, mẹ đột nhiên lớn tiếng nói: "Em gái mày từ nhỏ đã xinh hơn mày rồi, hôm nay cũng không ngoại lệ." Do có đông người, tôi chỉ đành cười một cách lúng túng khó xử. Đến phần bố mẹ hai bên phát biểu, mẹ lại giật lấy micro, hết lần này đến lần khác nhấn mạnh với khách khứa có mặt ở đây rằng cô con gái út của bà xuất sắc đến nhường nào. Mãi cho đến khi người dẫn chương trình nhắc nhở bà, tôi mới là nhân vật chính của ngày hôm nay. Mẹ mới rất không tình nguyện mà chuyển chủ đề: "Nó à, nó từ nhỏ đã tẻ nhạt, tính cách lại hướng nội, nếu không phải thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng thì ai mà thèm thích nó chứ." Giây phút ấy, cả hội trường im phăng phắc. Chỉ còn lại tiếng chép miệng đầy đắc ý của mẹ.

Nguyệt Mộng Thư
Vị hôn phu coi trọng con gái riêng của ba tôi, công khai hủy hôn với tôi ngay trước mặt mọi người. Còn nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ: [Vốn dĩ là Lục gia và Tô gia liên hôn, đều là con gái nhà họ Tô, Uyển Ý xinh đẹp hoạt bát, càng hợp với tôi hơn]. Tôi sững sờ một lúc lâu, đồng ý hủy hôn. Thế mà chưa đầy hai ngày, anh ta đã hối hận quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ. Nhưng mà, tiểu thư đây không ăn lại cỏ cũ đâu. Mà còn là loại cỏ đuôi chồn vừa mù vừa nát.