
Nguyệt Mộng Thư
Tại lễ trao giải, ảnh đế đã vứt bỏ người bạn gái yêu nhau bảy năm là tôi. Anh ta quay người nắm lấy tay của cô nàng bạch liên hoa. Các phóng viên thi nhau khen ngợi họ là một cặp trời sinh. Tôi cũng mỉm cười vỗ tay. Sau khi lễ trao giải kết thúc, anh ta giải thích: "Anh và cô ấy chỉ là vì tuyên truyền phim mới, em có thể đừng nhạy cảm như vậy được không?" Tôi mỉm cười: "Tất nhiên rồi." Tôi không cần anh ta nữa, đương nhiên cũng không quan tâm anh ta cùng ai nồng nàn tình cảm, liếc mắt đưa tình. Sau này, anh ta ăn năn với tôi trước mặt hàng ngàn vạn người, cầu xin tôi yêu anh ta thêm một lần nữa. Tôi lại chẳng thèm cho anh ta lấy một ánh mắt. Suy cho cùng thì gương vỡ không bao giờ lại lành.

Nguyệt Mộng Thư
Bạn cùng phòng của tôi tính tình nhạt như hoa cúc, không tranh không giành. Bài tập nhóm sáu người, cô ta nói không quan trọng, cứ coi như là nhường cho các nhóm khác một số cơ hội đi. Thế là cô ta yên tâm thoải mái chạy đi hẹn hò với bạn trai, còn tôi thức đêm chiến đấu, giúp chúng tôi lấy được điểm số cao nhất. Cuộc thi kế hoạch đổi mới sáng tạo dành cho sinh viên, cô ta nói bớt làm mất hòa khí, chúng ta cứ nhường cho các đối thủ khác đi. Tôi không thèm để ý đến cô ta, âm thầm diễn tập trước phần bảo vệ nhiều lần, giành được huy chương vàng giải quốc gia. Những sinh viên cùng nhóm với tôi, bao gồm cả cô ta, đều được hưởng lợi không ít, điểm đánh giá tổng hợp đều xếp hạng cực kỳ cao. Nhưng ngay lúc tôi tự học xong đi ngang qua văn phòng, lại nghe thấy cô ta nói với cố vấn học tập. "Thầy ơi, bạn cùng phòng của em quá nóng vội xôi hỏng bỏng không, chẳng có chút tố chất nghiên cứu khoa học nào, chỉ vì điểm đánh giá quá trình trên lớp mà tranh giành sứt đầu mẻ trán, thật sự không cần thiết đâu ạ." Cố vấn học tập nói cô ta hiểu chuyện, thế là đem cơ hội làm cán bộ lớp, suất học bổng, giải thưởng quốc gia cùng danh hiệu sinh viên xuất sắc tốt nghiệp giao hết cho cô ta. Nhưng rõ ràng là cô ta suốt ngày trốn học cày phim, nấu cháo điện thoại đến tận đêm khuya làm phiền giấc ngủ của người khác. Còn tôi phẩm học kiêm ưu, mới là người có tư cách nhất. Trở về ký túc xá, cô ta bĩu môi oán giận nói mình cũng không muốn làm cán bộ lớp hay nhận danh hiệu. Là cố vấn học tập cứ nằng nặc đẩy hết mọi thứ cho cô ta. Tôi bật cười. Sống lại một đời, khi bạn cùng phòng tìm tôi để lập nhóm một lần nữa, tôi lạnh lùng cười khẩy một tiếng, quay đầu bước đi.