
Tạ Đình Phong
Không gian văn phòng lúc 2 giờ 17 phút chiều đặc quánh lại như một tảng thạch cao khô cứng. Tiếng điều hòa chạy rì rầm. Tiếng lách cách gõ phím. Và rồi, tiếng điện thoại của tôi rung lên trên mặt bàn gỗ ép lạnh lẽo. Một nhịp. Hai nhịp.

Tạ Đình Phong
Nước A những ngày cuối thu, gió mang theo vị tanh nồng của thuốc súng và bụi cát. Chuyến công tác sắp kết thúc, tôi ngồi trong sảnh khách sạn, lơ đễnh lướt điện thoại chờ xe đến đón ra sân bay.