
Tạ Đình Phong
Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống thành phố như muốn nhấn chìm mọi thứ. Tôi đứng co ro ở trạm xe buýt cũ nát, mái hiên dột lỗ chỗ không che nổi tấm thân gầy gò. Nước mưa tạt vào mặt, lạnh buốt, hòa cùng vị mặn chát vô hình nơi đầu lưỡi. Một luồng sáng chói mắt quét qua.

Lúc đón con trai từ trường mẫu giáo quý tộc Bắc Kinh, tôi phát hiện thằng bé lén giấu một nửa chiếc bánh bao mốc meo trong túi áo. Thấy tôi phát hiện, cơ thể nhỏ bé của Tiểu Mặc run lên bần bật, vội vã nhét bọc bánh vào miệng nhai ngấu nghiến.