
Nguyệt Mộng Thư
Ta trời sinh yêu bản thân mình nhất, không chịu nổi ấm ức. Năm sáu tuổi, thứ đệ giành xích đu với ta, nương ta khóc lóc sụt sùi bảo ta nhịn. Ta không nghe, ngay đêm đó liền thiến chim của thứ đệ, khiến nó biến thành thứ muội. Năm mười tuổi, chỉ vì Trấn Quốc công Thế tử nhìn ta thêm một cái, Thất công chúa liền mắng ta thô bỉ không chịu nổi, không hiểu quy củ. Ta không phản bác, quay đầu gạ nàng ta đua ngựa, sau khi thắng liền bắt nàng ta quỳ trên mặt đất học tiếng chó sủa. Tối hôm đó, Thất công chúa khóc lóc chạy về cung. Mãi đến năm mười lăm tuổi, Trấn Quốc công Thế tử thấy ta thú vị, chuẩn bị ba lần đến Tướng quân phủ cầu thú. Không ngờ ngay lần đầu tiên nương ta đã mừng rỡ như điên mà gật đầu đồng ý. "Sau này đến Quốc công phủ, nhất định phải thu liễm tỳ khí, sống cho thật tốt, được không?" Ta ngoan ngoãn vâng dạ. Nhưng thành thân chưa quá một năm, phu quân đã hối hận. "Sau khi thành thân tính tình nàng thay đổi rồi, đờ đẫn vô vị, không bằng Uyển nhi kiều tiếu đáng yêu." Uyển nhi trong miệng hắn chính là Thất công chúa. Ta cười lạnh. Được được được, ngày tháng yên lành không muốn sống, muốn tìm kích thích đúng không? Thành toàn cho ngươi.

Nguyệt Mộng Thư
Ngày Hạ Cảnh Thâm kéo vali trở về nhà, tôi đang ngồi trong căn hộ mới cách đó ba cây số, nhàn nhã thưởng thức một ly latte còn nóng. Sau đó, ban quản lý tòa nhà đã gửi cho tôi đoạn camera giám sát. Trong màn hình, anh ta vừa huýt sáo vừa dùng chìa khóa mở cửa. Thứ chào đón anh ta không còn là bát canh nóng và cái ôm quen thuộc của tôi. Mà là một căn nhà trống trơn. Hạ Cảnh Thâm kéo chiếc vali trở về nhà, còn tôi thì đang ngồi trong căn hộ mới cách đó ba cây số, chậm rãi nhấp từng ngụm latte nóng. Ít lâu sau, ban quản lý gửi cho tôi đoạn camera giám sát. Trong khung hình, anh ta vừa huýt sáo khe khẽ, vừa lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng đón chờ anh ta không phải bát canh nóng tôi vẫn chuẩn bị mỗi khi anh đi xa về. Cũng chẳng phải cái ôm dịu dàng quen thuộc. Chỉ là một căn nhà trống rỗng.