
Nguyệt Mộng Thư
Kiếp trước, một trận hỏa hoạn đã khiến tôi và Lâm An trở thành trẻ mồ côi. Chúng tôi từng hẹn ước từ nay về sau sẽ nương tựa vào nhau, cả đời không chia lìa. Sau đó, chúng tôi được hai gia đình họ Tống và họ Phó nhận nuôi, rồi trở thành vợ chồng liên hôn. Mãi đến trước khi chết, tôi mới biết anh ta căm ghét tôi thấu xương. Anh ta hận tôi đã làm Tống Yên ngã gãy một chân, hận tôi cản trở tiền đồ của anh ta. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh vào đúng ngày được nhận nuôi. Chưa kịp đứng ra che chở cho anh ta như kiếp trước. Anh ta đã nhanh chân hơn một bước, đỡ lấy Tống Yên đang ngã dưới đất. Anh ta dùng đúng giọng điệu năm đó của tôi: "Có tôi ở đây, các người không được bắt nạt cô ấy!" Anh ta đau xót che chở người nọ ở phía sau. Như thể đó là một món bảo vật quý giá. Vợ chồng họ Tống vội vàng chạy đến, gương mặt đầy vẻ cảm kích: "Cậu bé, là cháu đã cứu Yên Yên sao? Cháu có nguyện ý về nhà cùng chúng ta không?" Lâm An liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay đầu kiên định trả lời: "Cháu nguyện ý! Cháu tuyệt đối sẽ không để cô ấy bị người khác bắt nạt nữa!" Trong khoảnh khắc đó, tôi lập tức hiểu ra. Hóa ra anh ta cũng trọng sinh rồi.

Nguyệt Mộng Thư
Vì thể chất mang lại may mắn, tôi được một đôi vợ chồng nhận nuôi. Mẹ nuôi đặt cho tôi một cái tên là "Chiêu Đệ". Sau này bà ta mang thai con trai, mắng tôi là sao quả tạ, đánh tôi bê bết thương tích, ném tôi ra khỏi cửa. Từ đó nhà bà ta mọi chuyện đều không thuận lợi, mà đôi vợ chồng khác nhận nuôi tôi lại ngày càng khấm khá, từ công nhân trở thành triệu phú!