
Nguyệt Mộng Thư
Cố Trạch là cậu ấm nổi tiếng ăn chơi trác táng ở giới kinh thành, cứ cách vài hôm lại thay bạn gái. Tôi và Cố Trạch bên nhau được một tuần. Đám danh quý trong giới đều cá cược xem anh ta sẽ đá tôi muộn nhất là khi nào! "Loại đào mỏ này, nhiều nhất nửa tháng là chán." Tôi nằm trong lòng Cố Trạch, hỏi anh: "Bao giờ anh mới chán em?" "Ngoan một chút, anh có thể cho em ở lại thêm ba tháng." Ba tháng sau, tôi xoa bụng nhìn anh: "Nếu anh quỳ xuống cầu xin em, em có thể cân nhắc sinh đứa con này cho anh."

Nguyệt Mộng Thư
Tôi là chim hoàng yến mà nhà họ Tần nuôi riêng cho Tần Thiệu – nhị thiếu gia. Công việc của tôi là dùng tình yêu để kiểm soát Tần Thiệu, không cho anh ta đua xe, đánh nhau, ăn chơi lêu lổng. Trước giờ đều rất hiệu quả, tôi cũng thuận lợi nhận được hai khoản lương. Cho đến một lần nữa, tôi rưng rưng nước mắt: “Ah Thiệu, đừng đi đua xe nữa, em thật sự sợ lắm…” Tần Thiệu lại thờ ơ rút ra một điếu thuốc: “Yên tâm, chồng em rất giỏi mà.” Tôi có linh cảm chẳng lành, quay đầu nhìn chiến lợi phẩm của trận đua lần này. Một cô gái mặc váy trắng dài. Mẹ nó, lương gấp đôi chắc toi rồi. Tôi im lặng mở điện thoại, gửi đơn xin nghỉ việc cho anh trai Tần Thiệu.