
Nguyệt Mộng Thư
Tôi là liếm cẩu của Tần Xuyên, tôi sắp ra nước ngoài không về nữa, Tần Xuyên vẫn chưa hề hay biết. Ánh mắt của hắn vẫn luôn dừng lại trên người nữ thần của hắn, Tô Nguyệt. Cho đến khi, hắn không còn nhìn thấy bóng dáng của tôi nữa... Hắn hoảng sợ, chặn bạn của tôi lại. "Quý Ngưng đi đâu rồi?" "Ra nước ngoài rồi." Hắn thở phào nhẹ nhõm. "Khi nào thì về?" "Không về nữa." Về sau, khi hắn tìm khắp các quốc gia mà vẫn không tìm thấy tôi, trái tim hắn đau đớn đến mức không thể kìm nén.

Nguyệt Mộng Thư
Năm lớp 12, ba mẹ cắt toàn bộ sinh hoạt phí, ép tôi phải nghỉ học. Bước đường cùng, tôi bước chân vào ngôi trường quý tộc quy tụ toàn phú nhị đại. Chỉ vì thành tích của tôi xuất sắc, ngôi trường này có thể miễn học phí cho tôi. Nhưng tôi vẫn cần sinh hoạt phí để lo cái bụng đói. Sau nửa tháng nhịn đói nhịn khát, tôi mặc bộ quần áo rách nát tồi tàn nhất, rốt cuộc cũng lấy hết can đảm. Nhìn về phía đám nhị thế tổ từ trước đến nay không bao giờ lo học hành trong lớp: "Mọi người... Mọi người có ai cần người làm bài tập hộ không, một bản... một bản chỉ cần năm tệ thôi." Các thiếu gia tiểu thư đang mải mê khoe khoang sự giàu có bỗng ngừng đùa giỡn, toàn bộ khiếp sợ nhìn về phía tôi. Một lát sau, những tiếng la hét nối tiếp nhau truyền đến: "Năm tệ, cậu xem thường ai thế hả? Năm trăm, viết cho tôi trước!" "Tôi ra năm ngàn, xếp số một!" "Năm vạn! Đô la Mỹ!" "Bao trọn! Tôi muốn xem thử, hôm nay ai dám giành vị trí số một với ông đây!"