
Nguyệt Mộng Thư
Ta là một cung nữ bên cạnh hoàng thượng. Tình cờ ta nhìn thấy bình luận trôi. Bình luận nói, hoàng thượng là một kẻ lụy tình. Ban ngày bị Quý phi lạnh nhạt thì tỏ vẻ không sao. Buổi tối trốn trong chăn khóc thút thít vì sợ khóc đỏ mắt, nửa đêm lén lút ngồi dậy lấy đá chườm. Ta không tin, đây là vị bệ hạ lạnh lùng vô tình, bá đạo ngang ngược của ta sao? Sau đó, ta phát hiện bình luận nói đúng, ngài ấy thật sự là một kẻ lụy tình. Chỉ có điều, đối tượng lụy tình đã biến thành ta. Nhưng ta, không yêu ngài ấy...

Nguyệt Mộng Thư
Tôi là nữ phụ độc ác, còn em trai là nam phụ thâm tình. Tôi rất nhanh sẽ phải bay màu, để lại đứa em trai ôm trọn vô số tài sản, tương lai đi làm chó liếm cho nữ chính. Sau khi làm rõ thân phận, tôi giận không kìm nén được. Em trai lại dám hát ngược giọng với tôi. Tôi độc ác, dựa vào đâu nó lại được thâm tình? Thật sự là đại bất hiếu. Tôi giơ tay cho em trai một cái tát. Em trai kinh hoảng, 【Chị, sao chị lại đánh em?】 Tôi nhàn nhạt nói, 【Hôm nay thức dậy tại sao em không chào hỏi chị?】 【Chỉ vì thế thôi á?】 【Chứ sao nữa? Em muốn thế nào!】 Về sau, mỗi ngày em trai thức dậy đều phải đến chào hỏi tôi. Lấy dép lê cho tôi, kéo rèm cửa, gấp chăn màn. Nhìn tôi ăn sáng xong, lại bưng nước súc miệng tới, dọn dẹp bát đũa sạch sẽ, cùng tôi ra khỏi nhà. Lại về sau nữa, em trai vì nữ chính mà đòi sống đòi chết. Nó lén lút viết di thư, định đem toàn bộ cổ phần của mình cho nữ chính hết. Để đối phương tiêu tiền của nó, hối hận vì chưa từng yêu nó. Tôi nhíu mày. Nghĩ hay lắm, đừng hòng mộng tưởng nữa, qua đây làm chó đi. Tôi tìm một nam một nữ hai đứa tóc vàng đến gõ cửa. 【Chị của cậu có nhà không?】 Hai người bọn họ hỏi. Em trai u ám, 【Không có nhà, các người tìm chị ấy làm gì?】 Nam tóc vàng thẹn thùng, 【Tôi là chồng của chị cậu.】 Nữ tóc vàng vô tư lự, 【Tôi là vợ của chị cậu.】 Hai người ôm lấy bả vai em trai. 【Cậu là em vợ hay là em chồng nhỉ, sau này gia đình bốn người chúng ta sống những ngày tháng thật tốt đẹp, so với chuyện gì cũng đều quan trọng hơn.】