
Nguyệt Mộng Thư
Hai giờ chiều, tôi đứng trước quầy giao dịch ngân hàng, làm thủ tục báo mất thẻ cũ. Thẻ bị mất từ tuần trước, tôi cứ cắm mặt trong phòng thí nghiệm nên mãi chưa kịp đi làm lại. Nhân viên giao dịch nhận lấy căn cước của tôi, tra cứu trên hệ thống rồi đột nhiên khựng lại. “Thưa chị, dưới tên chị có một khoản thu nhập định kỳ từ phí cấp phép bản quyền sáng chế, chị có muốn liên kết với thẻ mới không?” Tôi sững sờ. “Phí bản quyền sáng chế gì cơ?” Cô ấy xoay màn hình lại cho tôi xem. Tôi nheo mắt nhìn ba giây, đầu óc như nổ tung. Trên màn hình hiển thị rành rành: Mỗi quý nhận định kỳ 2,17 triệu tệ. Tài khoản nhận tiền là một chiếc thẻ ngân hàng đứng tên tôi, nhưng tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ. Lịch sử nhận tiền bắt đầu từ năm năm trước, kéo dài đến tận bây giờ. Năm năm. Hai mươi quý. Bốn mươi ba triệu bốn trăm nghìn tệ. Ngón tay tôi bắt đầu run lên.

Nguyệt Mộng Thư
Thư Ký Dám Chặn Tôi Ngoài Cửa Tiệc Mừng Công? Tôi Tặng Ngay Một Cái Tát, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Lập Tức Tái Mặt Chồng tôi vừa ký được hợp đồng trị giá 10.000.000 tệ, tối đó công ty tổ chức tiệc ăn mừng. Thế nhưng ngay trước cửa phòng tiệc, thư ký của anh ta lại giơ tay ngăn tôi lại. “Chủ tịch Chu đang bàn chuyện hợp tác với đối tác. Một bà nội trợ như cô đừng vào làm loạn nữa.” Tôi bật cười lạnh. Giây tiếp theo, một cái tát giáng thẳng lên mặt cô ta. Đúng lúc ấy, cửa phòng bao bật mở. Các lãnh đạo phía đối tác bên trong đều nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng. Sắc mặt chồng tôi lập tức thay đổi. Anh ta hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là... Vị chủ tịch tập đoàn đối tác đứng đầu bàn tiệc chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái, trực tiếp bước vòng qua. Sau đó cung kính cúi người trước mặt tôi. “Đại tiểu thư, sao cô lại đích thân đến đây?”.