
Nguyệt Mộng Thư
Nửa đêm, trong căn phòng ngủ lớn của biệt thự. Tôi mới cho con bú xong. Cảm giác căng tức nơi n/g/ự/c vẫn còn âm ỉ thì dưới tầng một bỗng vang lên tiếng cửa khép lại. Tôi cứ ngỡ Lục Thiệu Hàn đã về, vì vậy bế con đi xuống. Nhưng vừa đến gần cầu thang, tôi đã nhìn thấy trước huyền quan có một đôi giày cao gót đỏ xa lạ. Không phải của tôi. Gót nhọn cao chót vót, cỡ 36, còn là mẫu giới hạn của C/ h/ a/ nel. Lục Thiệu Hàn, chồng tôi, đang cúi người xuống trước mặt người phụ nữ kia, tự tay giúp cô ta xỏ giày. Anh cẩn thận đến mức như thể chSỉ cần mạnh tay một chút thôi, thứ trong tay anh sẽ vỡ tan. Cũng chính người đàn ông ấy, vào tháng thứ tám tôi mang thai, khi tôi xin anh giúp mình đi giày, anh chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Em không có tay à?”

Nguyệt Mộng Thư
Em chồng lần thứ ba đòi đến nhà tôi ở cữ, tôi lập tức nộp đơn xin nghỉ việc. Bảy ngày sau, tôi nhận được tin nhắn WeChat của chồng: Nếu em còn không về, chúng ta đến cục dân chính.