
Nguyệt Mộng Thư
Tan làm, tôi nhận được điện thoại nói rằng món đồ chồng mua ở siêu thị bị nhân viên thu ngân tính nhầm giá. Chồng tôi thường xuyên đi siêu thị đó, nhưng đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện này. Tôi cũng không để tâm lắm, tiện miệng hỏi một câu: “Anh ấy mua gì vậy?” “Một ít đồ ăn vặt và đồ dùng hằng ngày, những thứ khác đều không có vấn đề gì, chỉ có băng vệ sinh có chênh lệch mười tệ, cần chị bù lại ạ.” Câu trả lời từ điện thoại khiến lòng tôi thắt lại. Tôi và chồng chưa bao giờ ăn đồ ăn vặt, hơn nữa tôi cũng không dùng băng vệ sinh. Ban đầu tôi còn định sang tên căn nhà mới mua cho chồng, nhưng nhìn người đàn ông đang ôm điện thoại cười ngây ngốc trong bếp, tôi lại chần chừ.

Nguyệt Mộng Thư
Tôi đang cắt tỉa hoa trong vườn thì bất chợt nhìn thấy chồng ra lệnh thả một vạn con ong vò vẽ vào phòng chơi của con gái. Anh ta còn bảo người làm khóa trái cửa sổ lại. Tôi hoảng loạn chạy đến nói với anh: “Trong đó còn có con bé, mau mở cửa ra!” Anh lạnh mặt, trong mắt tràn đầy ý trách móc: “Quả nhiên, không phải con ruột thì chẳng biết xót. Hôm qua Hoan Nhi bị ong vò vẽ đốt, cũng chẳng thấy em đau lòng.” “Em đã không biết thương yêu con người khác thì để anh dạy cho em bài học!” Ngay khoảnh khắc đó, tôi lập tức hiểu ra — anh đang trút giận thay cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Ba ngày trước, Thẩm Vi Vi — Bạch Nguyệt Quang đã mất tích bảy năm của anh — bất ngờ trở về, còn mang theo một cặp song sinh sáu tuổi. Cô ta đưa thẳng kết quả giám định huyết thống cho tôi xem, nói: “Tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, tôi chỉ đơn giản muốn con tôi được nhận lấy tình thương của người cha.” Hôm qua, khi tôi đang cắt hoa trong vườn, con gái lớn của Thẩm Vi Vi cũng đến chơi một lúc, không may bị ong vò vẽ đốt. Nhưng tôi không hề hay biết chuyện này, mãi đến tối mới tình cờ nghe nói. Giờ phút này, tôi nhìn thấy Thẩm Vi Vi đứng đó, cười cợt trên nỗi đau của tôi. Tôi không nói gì, dù sao người đang bị nhốt trong đó cũng không phải con tôi, bọn họ muốn trút giận thế nào thì tùy họ.