
Nguyệt Mộng Thư
Tôi đã bán chồng mình với giá 5 triệu tệ. Người mua là một phú bà, làm việc dứt khoát, ngay trong ngày đã chuyển tiền vào thẻ của tôi. Nhìn một chuỗi số không trong thẻ ngân hàng, tôi cười đến lệch cả miệng. Với nguyên tắc phục vụ đến cùng, tôi làm thủ tục bàn giao chồng vô cùng rõ ràng rành mạch. "Chị kiểm tra lại tài sản một chút, ở bên tôi ba năm, không có va quệt gì lớn, chỉ là mọc vài nốt mụn." "Đây là báo cáo khám sức khỏe, không có bệnh tật gì lớn, chỉ là dạ dày đường ruột không được tốt lắm, một ngày đi vệ sinh ba chuyến, một chuyến nửa tiếng." "Hoa bất tử, giấy chứng nhận người vợ tốt, son môi màu hồng cánh sen tử thần, những món quà tôi nhận được trong ba năm qua, cũng xin giao lại hết cho chị." "Sinh nhật của mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng làm phiền chị bận tâm rồi." ... Nhìn sắc mặt phú bà ngày càng kém, tôi vội vàng dừng lại. "Hàng hóa đã bán ra, miễn đổi trả nhé."

Nguyệt Mộng Thư
Ba tháng cuối cùng của cuộc đời, tôi đã tự chọn cho mình một mảnh đất có phong thủy tuyệt đẹp. Còn được tặng thêm dịch vụ tang lễ trọn gói. Vốn dĩ tôi chỉ cần yên tĩnh nằm trên giường chờ chết. Nhưng tên môi giới lại đột nhiên lật lọng: "Cô Ôn, không phải tôi không bán, là ông chủ công ty không chịu bán cho cô." Tức đến mức tôi mắng to một trận, lao thẳng đến dưới lầu công ty bọn họ. Thật chẳng khéo chút nào, vừa gặp mặt lại chính là vị hôn phu từ bốn năm trước của tôi. Thịnh Nam Tu chằm chằm nhìn tôi: "Cô từ bỏ ý định đó đi, tôi bán cho ai cũng không bán cho cô."