
Nguyệt Mộng Thư
Tôi đi công tác về nhà sớm nửa ngày, vừa đẩy cửa ra đã nghe thấy chồng đang kể chuyện “Thỏ con ngoan ngoãn” cho cô con gái năm tuổi. “Nếu cửa chính vang lên ba tiếng, mẹ thỏ hỏi là ai, dù bên ngoài không có tiếng gì, bé cũng phải đi mở khóa cửa ra nhé.” Tôi đứng ở huyền quan, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt cả lưng. Hôm qua nhà tôi vừa thay loại khóa vân tay chống khóa trái mới nhất, chỉ có thể cưỡng chế mở từ bên trong, ngay cả chìa khóa dự phòng cũng không được. Người đàn ông bình thường dù chỉ rơi một cây kim cũng phải càm ràm kiểm tra cửa nẻo hai lần, vì sao lại dạy cô con gái năm tuổi lén mở cửa? Càng nghĩ tôi càng thấy da đầu tê dại, không phát ra chút âm thanh nào. Tối hôm đó, tôi liền tìm cớ bế con gái đến khách sạn, rồi gọi người đến đập bỏ cái khóa cửa kia. Trưa hôm sau, tôi đang ăn pizza cùng con gái trong khách sạn thì nhóm cư dân khu chung cư đột nhiên nổ tung. Quản lý bất động sản gửi liền ba đoạn ghi âm: “Chồng cô hôm nay đang làm cái gì vậy! Không muốn sống nữa à?!” Tôi mở video giám sát trong nhóm ra, cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân thật sự khiến anh ta nhất quyết phải mở cửa.

Nguyệt Mộng Thư
Kết quả thi đại học được công bố, tôi đạt một con số cực kỳ may mắn — 666 điểm, đứng thứ 37 toàn tỉnh khối lịch sử. Vào trường 985 là chắc rồi! Tôi và mẹ kích động ôm chầm lấy nhau! Đúng lúc này, bố tôi khoe khoang trong nhóm chat gia đình: “Lần này Nặc Nặc thi được 685 điểm, đứng thứ 40 toàn tỉnh, đúng là có tiền đồ!” Nặc Nặc là con gái riêng của bố tôi, con gái của mối tình đầu mà ông luôn coi như ánh trăng sáng trong lòng. Mẹ tôi tức đến nghiến răng: “Đồ súc sinh! Thành tích của con gái ruột thì chẳng thèm quan tâm, lại đi tự hào thay cho con nhà người ta!” Tôi giữ bàn tay đang điên cuồng gõ chữ của mẹ lại: “Mẹ, có gì đó không đúng. Tại sao điểm của cô ta cao hơn con mà thứ hạng lại đứng sau con?”