
Nguyệt Mộng Thư
Làm việc liên tục suốt 24 tiếng, tôi mang về hai đơn hàng trị giá hàng chục triệu. Vừa tranh thủ vào nhà vệ sinh nghỉ ngơi mười mấy phút, buổi chiều liền nhận được thông báo phạt một nghìn tệ. Tôi nhất thời không để tâm. Sáng hôm sau vừa quẹt thẻ chấm công xong, tôi liền bị đuổi việc vì lý do “quá hạn nộp phạt”. Tôi xông thẳng vào văn phòng của vị hôn phu – tổng giám đốc để chất vấn, nhưng trợ lý của anh ta lại nghênh ngang đáp: “Trong giờ làm mà vào nhà vệ sinh thì là lười biếng, phạt cô một ngày lương thì sao nào!” “Đồng nghiệp khác đi vệ sinh chỉ mất mười phút là xong, sao mỗi cô là không được?” Vị hôn phu cũng đứng về phía cô ta: “Em là quản lý cấp cao mà còn phạm lỗi, càng phải xử phạt nghiêm khắc để làm gương!” Tôi rời khỏi, từ cửa chớp nhìn thấy hai bóng người đang chồng lên nhau trong văn phòng. Quay đầu, tôi lập tức gọi cho ông chủ của công ty đối thủ: “Tặng anh hai mươi triệu, sắp xếp cho tôi một chức vụ.” “Yêu cầu gì à? Công ty các anh có giới hạn thời gian đi vệ sinh không?”

Nguyệt Mộng Thư
Bạn trai biết chiếc ly của tôi trị giá ba trăm nghìn, liền đòi tôi mua cho mẹ anh ta một căn hộ lớn tám triệu ở trung tâm thành phố. Tôi khéo léo từ chối, anh ta liền nổi giận mắng mỏ: “Đừng có keo kiệt như thế, sau này bà ấy cũng là mẹ em, hiếu kính trước thì có gì sai?” Anh ta còn làm hẳn một bản trình chiếu PowerPoint liệt kê mọi chi tiêu trong thời gian yêu nhau, bắt tôi chia đôi. “Nếu em thấy chia đôi phiền phức, vậy thì em trả hết cũng được, dù sao em cũng giàu mà.” “Anh và gia đình đã bàn bạc rồi, tiền sính lễ chỉ cần 1 đồng, mang ý nghĩa trọn đời trọn kiếp, hay quá còn gì.” Thấy tôi im lặng, anh ta tung ra chiêu cuối: “Nếu em không đồng ý, chuyện kết hôn coi như thôi.” “Em theo anh bao nhiêu năm nay rồi, xem còn ai muốn loại ‘giày rách’ như em nữa!” Tôi nhìn bảng chi tiêu chia đôi chi chít trước mắt, ngay cả hai đồng tiền xe đạp công cộng mà anh ta dùng để đến chỗ tôi cũng tính vào. Tôi mỉm cười nói: “Được thôi, sính lễ tôi không cần lấy một xu, bây giờ tôi đi mua nhà cho mẹ anh.” …