
Nguyệt Mộng Thư
Bạn thân thất tình, tôi rủ cô ấy đi du lịch cùng chúng tôi để giải khuây. Trên đường đi, cô ấy liên tục chê bai bạn trai tôi. “Bạn trai cậu thật là keo kiệt, một bữa buffet hải sản cũng không chịu mời chúng ta ăn. Cứ khăng khăng kéo đến tận vùng ngoại ô ăn, ngay cả tôm hùm Úc cũng không chịu gọi, tôi thấy anh ta vốn dĩ coi thường cậu, đàn ông như vậy không đáng lấy đâu!” Bạn trai chỉ mỉm cười nhạt đáp lại, còn tôi thì len lén trừng mắt với cô ấy, ra hiệu bảo im miệng. Tối hôm trước khi trở về, tôi tận mắt nhìn thấy bạn thân mặc váy ngủ hai dây lượn lờ trong phòng chúng tôi. “Man Man, xin lỗi nhé, tôi nhận nhầm bạn trai cậu thành anh ấy mất rồi...” Tôi lạnh giọng cười: “Má hồng của cậu hơi nhạt rồi, hay là để tôi dùng bàn tay bổ sung giúp cậu nhé?”

Nguyệt Mộng Thư
Dịp Đoan Ngọ đi chơi, em họ dẫn tôi đến một nhà hàng chuyên giết mổ tại chỗ. Khi chọn cá, em họ chỉ vào một con hỏi giá, ông chủ chẳng nói chẳng rằng liền xách ra đập mạnh xuống đất. Cân xong, ông ta mở miệng hét giá mười tám nghìn. Tôi lập tức kéo em họ đi ra ngoài. Nhưng em họ lại nhát gan sợ rắc rối, giữ chặt lấy tôi không chịu đi. “Chị, chị đâu phải không có tiền, hay là cứ mua đi nhé.”