Bối cảnh thời hiện đại

Nguyệt Mộng Thư
Ngày cưới, mười hai chiếc xe hoa nối đuôi nhau đỗ rầm rập dưới lầu. Tôi trang điểm lộng lẫy, đi giày cao gót chuẩn bị bước lên xe. Vị hôn phu bước nhanh tới, nắm chặt lấy cổ tay tôi: “Bảo bối, hôm nay Sở Sở thấy trong người không được khỏe, để cô ấy ngồi xe hoa chính, em ngồi chiếc phía sau được không?” Tôi nương theo ánh mắt anh ta nhìn sang — là một chiếc xe taxi mướn tạm để đón dâu. Trong khi đó, người phụ nữ mặc váy trắng, trang điểm cầu kỳ kia đang đứng mỉm cười đắc ý cạnh chiếc xe hoa chính, chỉ chờ tôi nhường chỗ. Tôi im lặng vài giây, nhếch mép cười: “Được thôi.” Sau đó tôi bước lên chiếc taxi, ném lại cho tài xế bốn chữ: “Không đến khách sạn.” Anh ta đợi ở khách sạn đến tận chiều, gọi sáu mươi bảy cuộc điện thoại, gửi cả trăm tin nhắn. Tôi chẳng thèm đáp lại một chữ nào. Đến tối, anh ta còn dẫn theo mẹ mình tìm đến tận căn hộ của tôi.

Nguyệt Mộng Thư
Để tôi có thể xuất giá thật vẻ vang, mẹ đặc biệt lấy bộ trang sức ngọc phỉ thúy gồm dây chuyền, hoa tai và vòng tay mà bà nội truyền lại cho bà ra khỏi két sắt. Thế nhưng vào đúng ngày kết hôn, bộ trang sức phỉ thúy vốn được đặt trong ngăn kéo của tôi lại không cánh mà bay. Mẹ tôi sốt ruột đến mức muốn báo cảnh sát. Ngoài giá trị đắt đỏ của bản thân bộ trang sức, nó còn mang một “ý nghĩa đặc biệt”. Ngay khi bố tôi cũng quyết định báo cảnh sát, tôi chợt nhớ hôm qua Cố Hàn Thâm đã không ngớt lời khen ngợi bộ trang sức phỉ thúy của tôi. “Bố mẹ, khoan báo cảnh sát đã, để con hỏi Hàn Thâm trước.” Tôi gọi điện thoại, Cố Hàn Thâm thản nhiên thừa nhận: “Vợ à, bộ trang sức phỉ thúy của em là anh lấy.” “Hôm nay là ngày đón dâu, em phải đeo nó. Anh lấy đi làm gì?” “Hôm nay là sinh nhật Vân Hòa, cô ấy thiếu một ít trang sức để ăn diện nên anh đưa cho cô ấy đeo trước. Đợi cô ấy dùng xong sẽ trả lại em.” “Hôm nay em kết hôn, vậy mà anh lại trộm trang sức của em, mang cho người phụ nữ khác đeo?” Tôi cố nén ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên trong lòng, lạnh giọng chất vấn. “Cái gì mà trộm? Chỉ là mượn tạm thôi, rồi sẽ trả lại. Em đừng nhỏ mọn như vậy. Vân Hòa đã cầu xin anh rất lâu, anh cũng không thể không đồng ý được.” “Nhà em có nhiều trang sức như vậy, dùng tạm bộ khác đi. Chuyện này cứ quyết định thế nhé.” “Ngoan ngoãn trang điểm đi, lát nữa anh tới đón em.”