
Nguyệt Mộng Thư
Cháu gái đến nhà tôi ở nhờ một tuần, vừa hay trường con bé tổ chức hội chợ trao đổi đồ dùng nhỏ. Tối hôm đó, con bé đổ từ trong cặp ra một đống đồ. “Dì út, dì nhìn này, đây là những thứ hôm nay cháu mua được ở trường!” Một cuốn sổ đỏ chói mắt thu hút sự chú ý của tôi. “Con nhà ai thế này, dám mang cả sổ đỏ ra bán. Nếu bố mẹ biết được thì chắc chắn sẽ lột da nó mất.” Tôi vừa cười vừa mở ra xem. Nhưng tôi lại phát hiện thông tin bên trong giống hệt căn nhà cưới mà tôi mua một năm trước. Tòa số tám, căn 101, khu Thiển Thủy Loan. Thế nhưng tên chủ sở hữu lại là Dương Niệm Niệm. Lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi, tôi gửi cho vị hôn phu một tin nhắn. “Dương Niệm Niệm là ai?” Phía bên kia hiển thị đang nhập rất lâu. “Một bà mẹ đơn thân trong công ty.” “Chỉ là đồng nghiệp thôi.” Đem căn nhà cưới do tôi mua tặng cho cô ta. Đây mà là đồng nghiệp sao? Nếu đồng nghiệp đã quan trọng đến thế, vậy người vợ chưa cưới như tôi cũng nên nhường chỗ rồi.

Nguyệt Mộng Thư
Tôi dẫn chú chó Golden tên Hoa Hoa đến cửa hàng thú cưng của bạn thân để tắm. Vừa đến ngã tư, Hoa Hoa vốn luôn ngoan ngoãn bỗng điên cuồng giãy giụa, còn cất tiếng người. 【Mẹ, tuyệt đối đừng qua đó!】 Giọng Hoa Hoa vô cùng thê lương. 【Chỉ cần mẹ bước vào cửa hàng, mẹ của bạn thân mẹ sẽ ngã từ cầu thang xuống chết, tất cả mọi người đều khăng khăng rằng mẹ là hung thủ!】 【Mẹ bị kết án tử hình, con cũng bị đem đi tiêm thuốc an tử.】 【Con chịu đựng dưới âm phủ suốt mười năm, khổ sở cầu xin Diêm Vương mới đổi được cơ hội sống lại lần này. Mẹ đừng đến đó nộp mạng nữa!】 Toàn thân tôi cứng đờ, chỉ cho rằng mình làm việc quá sức nhiều ngày nên sinh ra ảo giác. Đúng lúc tôi định tiếp tục đi về phía trước, một cuộc điện thoại đột ngột gọi đến. Nó khiến lòng tôi chùng xuống. Tôi lập tức đổi hướng, bế chó lên rồi lao thẳng về phía gã đàn ông xăm kín tay bên đường.