
Nguyệt Mộng Thư
Tiệc đầy tháng của con gái vừa tan, tôi phát hiện toàn bộ phong bì mừng và khóa vàng họ hàng tặng đều biến mất. Tôi vội định báo cảnh sát bắt trộm, mẹ chồng lại đứng bên cạnh nói mỉa: “Báo cảnh sát làm gì? Tiền với vàng đó, tôi mang cho con trai của chị chồng cô rồi!” Tôi tức đến nghẹn thở. “Đó là quà đầy tháng của con gái tôi. Bà dựa vào đâu mà lấy?” Mẹ chồng đảo mắt, nhìn con gái tôi trong nôi bằng ánh mắt ghét bỏ. “Chỉ là một đứa con gái vô dụng, đeo khóa vàng làm gì? Nó xứng à?” “Thầy nói cháu trai vàng ngọc của tôi năm nay phạm Thái Tuế, phải mượn mệnh của nó để chắn tai họa. Một đứa con gái vô dụng được thay cháu tôi đỡ hạn, đó là phúc mấy đời của nó!” Tôi tức đến rơi nước mắt, quay sang nhìn chồng mình, Trần Vĩ. Trần Vĩ mất kiên nhẫn xua tay. “Thôi đủ rồi. Chị anh chỉ có mỗi đứa con trai đó thôi. Con gái mình bớt chút phúc thì chết được à? Đừng ở đây chọc mẹ anh tức nữa.” Tôi bế con gái lên, cười lạnh nhìn cả nhà họ. “Được. Số tiền này coi như tiền mua mạng để tôi nhìn rõ bộ mặt nhà các người. Sáng mai gặp ở văn phòng đăng ký ly hôn.”

Nguyệt Mộng Thư
Ngân hàng chuyển nhầm cho tôi mười nghìn tệ, còn bắt tôi trả lại 0,37 tệ tiền lãi Trong thẻ ngân hàng bỗng dưng có thêm mười nghìn tệ, tôi còn chưa kịp mừng thì ngân hàng đã gọi điện tới tấp giục tôi trả lại tiền. Tôi bảo phải đợi tan làm mới đến xử lý được, nhân viên chăm sóc khách hàng liền cười khẩy: “Bây giờ cô phải quay lại ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát tội cô chiếm đoạt tài sản.” Tôi tức đến run cả tay: “Các người tự làm sai, dựa vào đâu mà bắt tôi phải xin nghỉ làm rồi bị trừ lương?” Tên quản lý giật lấy điện thoại rồi quát lớn: “Cô nghĩ mình là cái thá gì? Tiền của ngân hàng mà cô cũng dám nuốt à? Nửa tiếng nữa không thấy mặt cô thì cứ đợi mà ngồi tù đi!” Tôi siết chặt điện thoại, nhìn mười nghìn tệ đúng là vừa được cộng thêm vào thẻ, chợt bật cười. Được thôi, đã hống hách như thế thì số tiền này tôi nhất quyết không trả đấy.