
Nguyệt Mộng Thư
Hôn lễ được chuẩn bị suốt ba tháng đã diễn ra như dự định, nhưng chỉ sau một đêm, tôi đã dứt khoát đòi ly hôn. Tất cả chỉ vì trước lúc ngủ, chồng chuyển cho tôi một nghìn tệ, rồi đến nửa đêm lại chuyển thêm hai nghìn. Phần ghi chú chỉ có hai chữ: “Trả nốt”. Tôi không thể chịu nổi điều này, nên ngay sáng sớm hôm sau đã nói chuyện ly hôn trước mặt bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng tôi còn đang định đưa bao lì xì mừng dâu mới mà chết sững. Chồng tôi đập bàn đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi gầm lên: “Anh thương em nên mới chuyển tiền cho em, bây giờ em còn làm mình làm mẩy cái gì nữa?” Tôi lạnh lùng đáp trả: “Em lại muốn hỏi anh xem, thương người kiểu gì mà lại phải chia tiền thành hai lần, một lần đặt cọc, một lần trả nốt như thế.”

Nguyệt Mộng Thư
Tại buổi thẩm định của công ty ẩm thực, trợ lý mới đến đề nghị dùng mì ăn liền để chiêu đãi mấy vị đầu bếp Michelin. Bạn trai nói cô ta có sáng kiến, các đối tác cũng lần lượt tỏ ý tán thành. Kiếp trước tôi đã ra sức ngăn cản, đây là chứng nhận sao quan trọng nhất của nhà hàng trực thuộc, sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của công ty. Bạn trai mắng tôi: “Lòng dạ hẹp hòi như gà, chẳng phải là ghen tị cô ấy trẻ và có sáng kiến hơn mày sao?” Các đối tác khác cũng chỉ trỏ theo: “Mì ăn liền sáng tạo biết bao, sao lại không được coi là làm các chuyên gia phải sáng mắt lên chứ?” Tôi lén lút dọn hết mì ăn liền và các loại đồ ăn nhanh đi, thay bằng những món ăn và bánh ngọt tinh xảo. Các chuyên gia vô cùng hài lòng, nhà hàng đã thành công nhận được chứng nhận sao, giá trị thương hiệu tăng vọt. Thế nhưng cô trợ lý lại khóc lóc đi nhảy lầu, toàn thân gãy xương. Sau đó lên mạng bóc phốt nói tôi bắt nạt nơi công sở, ép cô ta nhảy lầu. Tôi bị bọn anti-fan ném xuống sông dìm chết đuối. Mẹ tôi tức giận đến đột tử, bố tôi bị người ta đâm chết bằng nhiều nhát dao. Sau khi trọng sinh, nghe thấy trợ lý đề nghị dùng mì ăn liền để chiêu đãi, tôi hùa theo cô ta rằng mì ăn liền ngon biết bao, thêm quả trứng với cái xúc xích nữa thì đúng là tuyệt phối! Rồi quay đi gọi một cuộc điện thoại: “Lời anh nói với tôi, còn tính không?”