Truyện tình cảm lãng mạn

Nguyệt Mộng Thư
Để tôi có thể xuất giá thật vẻ vang, mẹ đặc biệt lấy bộ trang sức ngọc phỉ thúy gồm dây chuyền, hoa tai và vòng tay mà bà nội truyền lại cho bà ra khỏi két sắt. Thế nhưng vào đúng ngày kết hôn, bộ trang sức phỉ thúy vốn được đặt trong ngăn kéo của tôi lại không cánh mà bay. Mẹ tôi sốt ruột đến mức muốn báo cảnh sát. Ngoài giá trị đắt đỏ của bản thân bộ trang sức, nó còn mang một “ý nghĩa đặc biệt”. Ngay khi bố tôi cũng quyết định báo cảnh sát, tôi chợt nhớ hôm qua Cố Hàn Thâm đã không ngớt lời khen ngợi bộ trang sức phỉ thúy của tôi. “Bố mẹ, khoan báo cảnh sát đã, để con hỏi Hàn Thâm trước.” Tôi gọi điện thoại, Cố Hàn Thâm thản nhiên thừa nhận: “Vợ à, bộ trang sức phỉ thúy của em là anh lấy.” “Hôm nay là ngày đón dâu, em phải đeo nó. Anh lấy đi làm gì?” “Hôm nay là sinh nhật Vân Hòa, cô ấy thiếu một ít trang sức để ăn diện nên anh đưa cho cô ấy đeo trước. Đợi cô ấy dùng xong sẽ trả lại em.” “Hôm nay em kết hôn, vậy mà anh lại trộm trang sức của em, mang cho người phụ nữ khác đeo?” Tôi cố nén ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên trong lòng, lạnh giọng chất vấn. “Cái gì mà trộm? Chỉ là mượn tạm thôi, rồi sẽ trả lại. Em đừng nhỏ mọn như vậy. Vân Hòa đã cầu xin anh rất lâu, anh cũng không thể không đồng ý được.” “Nhà em có nhiều trang sức như vậy, dùng tạm bộ khác đi. Chuyện này cứ quyết định thế nhé.” “Ngoan ngoãn trang điểm đi, lát nữa anh tới đón em.”

Nguyệt Mộng Thư
Mẹ tôi đang mang thai tám tháng, giữa đêm khuya kéo tôi đến bên cạnh một nhà vệ sinh công cộng. Bà chỉ vào người đàn ông lực lưỡng xăm trổ đang ngồi hút thuốc trên ghế dài rồi nói: “Nhìn thấy chưa? Từ giờ trở đi, người đó chính là bố con.” “Trước khi mặt trời mọc, không được mở miệng nói chuyện. Phải bám lấy ông ấy, chết cũng không được buông tay.” Năm ấy tôi sáu tuổi. Tôi sợ. Nhưng tôi còn sợ mẹ hơn. Tôi run rẩy bước tới, túm chặt lấy vạt áo của người đàn ông. Ông nhìn mẹ tôi ôm bụng đi vào nhà vệ sinh công cộng, miệng lẩm bẩm: “Cô em này khách sáo thật, trông giúp một đứa trẻ thì có gì khó đâu.” Nhưng ông không ngờ rằng, lần trông trẻ ấy kéo dài suốt hai mươi năm. Hai mươi năm sau, trong đám cưới của tôi, ông khóc như một con chó, nước mắt nước mũi làm bẩn cả bộ vest, còn nhất quyết nói rằng mắt mình bị cát bay vào. Bạn đoán xem, ông có từng hối hận vì năm đó không bỏ chạy hay không?