
Nguyệt Mộng Thư
Trong buổi tiệc tân gia nhà mới, tôi đến muộn mười phút. Khi tôi đẩy cửa bước vào, cô đàn em được Trần Mục tài trợ đang mang dáng vẻ nữ chủ nhân để tiếp đón họ hàng. Bố mẹ tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt tái xanh. Trần Mục bước tới, giọng điệu tự nhiên như thể đang trở về nhà mình. “Sao giờ em mới đến? Nhiễm Nhiễm đã tiếp khách giúp em nửa ngày rồi.” Cả căn phòng đầy họ hàng lập tức im lặng. Lý Nhiễm Nhiễm nép sau lưng anh ta, vô tình để lộ chiếc vòng ngọc dương chi trên cổ tay, nhỏ giọng nói: “Chị Nghênh, em chưa từng được nhìn thấy căn nhà nào đẹp như thế này, chỉ muốn giúp một chút thôi.” Trần Mục che chở cho cô ta, quay đầu nhìn tôi: “Cô ấy chưa từng được thấy cảnh đời, chỉ muốn thử cảm giác làm chủ nhà trước thôi. Em đừng nhỏ nhen như vậy.” Tôi nhìn chiếc vòng mà bà nội để lại cho mình, đột nhiên bật cười. Có lẽ anh ta đã quên. Căn hộ rộng lớn giữa trung tâm thành phố này chỉ đứng tên một mình tôi.

Nguyệt Mộng Thư
“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Đàm Cảnh Hành đặt đũa xuống, cau mày. Tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn mẹ chồng Ngô Quế Phương nhanh tay gom những con tôm hùm lớn vừa hấp chín trong đĩa vào túi giữ nhiệt. Động tác của bà thành thạo như thể đã luyện tập cả trăm lần. Bốn con. Tròn bốn con. Bà chỉ để lại cho tôi một con nằm trơ trọi giữa đĩa, chiếc vỏ đỏ au vẫn còn bốc hơi nóng. Ngô Quế Phương không hề ngẩng đầu, vừa buộc c.h.ặ.t miệng túi vừa nói: “Vừa rồi Tư Dao gọi điện nói muốn ăn tôm hùm.” “Đúng lúc nhà các con có sẵn nên mẹ mang sang cho nó.” “Nó đang mang thai, con biết rồi chứ?” “Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i là quan trọng nhất, phải được ăn đồ ngon.”