
Nguyệt Mộng Thư
Đi với cô bạn thân đi ăn buffet hải sản. Nhà hàng lén quay video chúng tôi. Còn đăng caption: "Hai cô tiên nhỏ này gọi 10 cân tôm ngọt, để nhân viên đứng bóc hơn ba tiếng, lương tâm thật sự không đau à? Từ hôm nay, quán chúng tôi không cung cấp dịch vụ bóc tôm nữa, mong mọi người thông cảm!" Video nhanh chóng vượt nghìn lượt like, bình luận chửi rủa chúng tôi vô số, gọi tôi và bạn thân là "không biết xấu hổ". Bạn thân tôi giận dữ kéo tôi đi tìm ông chủ đòi xóa video, đối phương chỉ nhún vai thờ ơ: "Quán mới mở, đang thiếu lưu lượng. Cắt đường kiếm ăn khác gì giết cha mẹ, không hiểu sao?" Tôi bừng tỉnh. À, hóa ra là thiếu lưu lượng, sao không nói sớm! Tôi — một blogger review quán ăn triệu follow, chút "lưu lượng" đó không thành vấn đề!

Nguyệt Mộng Thư
Năm đó, thể loại truyện "cứu rỗi" thịnh hành nhất. Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một boss kỳ dị. Tôi bị một sinh vật kỳ dị nhỏ bé, miệng đầy răng nhọn đuổi đến mức chạy ra tàn ảnh. “Tổ mẹ nó! Thứ này mà cũng cần tôi cứu rỗi á?” Hệ thống trong đầu tôi biến thành một con gà biết la hét. “Không biết nữa! Lần đầu tôi thử mà!” Về sau, tôi dùng chảo chống dính đập cho con quái nhỏ ngoan ngoãn, ép hỏi: “Đã được cứu chưa?” Con quái nhỏ điên cuồng gật đầu. “Cứu rồi, cứu rồi, cứu rồi!” Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn, tôi thành công thoát khỏi thế giới đó. Nhưng hai năm sau, đúng vào ngày phát hiện bạn trai cặp kè với đàn em, thế giới kinh dị giáng xuống. Con quái nhỏ khi xưa giờ cao tận mét chín bất ngờ xuất hiện, một phát cắn đứt tay bạn trai tôi. Sau đó còn vừa chảy máu vừa cọ đầu tôi đầy vui sướng. “Mẹ ơi, hun hun nào\~”