
Nguyệt Mộng Thư
Mẹ tôi còn chưa được hạ táng, thì Lâm Kiến Sinh đã dắt một đứa con gái riêng về nhà. Hắn dùng thẻ của mẹ mua cho cô ta quần áo hàng hiệu, túi xách đắt tiền, còn bắt tôi nhường suất vào lớp tinh anh cho cô ta. Tôi quay người, đập tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ lên bàn. Lâm Kiến Sinh khinh miệt cười lạnh. "Con nghĩ kỹ đi, làm như vậy thì sau này đừng mong tao cho mày một xu nào." Tôi mỉm cười dịu dàng đáp lại: "Câu đó, phải để tôi nói với ông mới đúng."

Nguyệt Mộng Thư
Vừa mới chuyển trường, Cố Thiếu Hành đã hẹn hò với hầu hết những cô gái xinh đẹp trong trường. Kiêu ngạo như hoa khôi toàn trường, lạnh lùng như hoa khôi lớp, đáng yêu như cô em gái nhà bên... Cuối cùng, có lẽ vì chẳng còn thử thách, anh ta bắt đầu theo đuổi tôi. Tôi hoàn toàn khác biệt với những cô bạn gái trước đây của anh ta. Mọt sách, ngoan ngoãn, học sinh ưu tú, ngốc nghếch, quái dị... Đó là những đánh giá mà anh ta dành cho tôi. Sau này, anh ta chặn tôi ở góc tường, nói với tôi: "Phương Tuế Nhiên, anh thật sự yêu em." Tôi lãnh đạm ngẩng mắt lên, hỏi lại: "Vậy thì sao?"