
Nguyệt Mộng Thư
Năm mười tuổi, vì bảo vệ anh trai, tôi bị bọn buôn người bắt đi. Sau khi trưởng thành, tôi được giải cứu và trở về nhà, nhưng lại thấy con gái của bảo mẫu đã thay thế vị trí của tôi, trở thành thiên kim giả. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt chế giễu: "Đồ nhà quê từ đâu tới, tao nói cho mày biết, bố mẹ và anh trai đều là của tao." Dưới những lời nói đầy mùi trà xanh của cô ta, ánh mắt bố mẹ nhìn tôi dần trở nên chán ghét. Tôi muốn tìm anh trai để than thở, nhưng lại bất ngờ bắt gặp thiên kim giả và anh trai đang hôn nhau nồng nhiệt. Lúc này tôi mới biết, anh trai từ lâu đã là bề tôi dưới váy của thiên kim giả. Anh trai sợ tôi nói chuyện của anh ta và thiên kim giả ra ngoài, liền sắp xếp người kéo tôi vào con hẻm nhỏ cưỡng bức đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi trực tiếp dẫn bố mẹ đi đến phòng của bảo mẫu. Tôi tò mò hỏi: "Bố mẹ ơi, tại sao ngày nào anh trai cũng không mặc quần áo ngủ với chị gái ở đây vậy? Còn nữa, sao chị gái lại đeo sợi dây chuyền đẹp của mẹ vậy ạ?"

Nguyệt Mộng Thư
Vào ngày hôn lễ, em gái kế của vị hôn phu đã tự sát. Cô ta để lại một bức thư tuyệt mệnh: 【Anh ơi, kiếp sau đến cưới em có được không?】. Sau đó, vị hôn phu từ trên lầu cao nhảy xuống, trong tay vẫn nắm chặt bức ảnh chụp chung của hắn và cô em gái kế. Tôi mở chiếc hộp mà hắn chưa từng cho tôi chạm vào, bên trong chứa đầy những bức ảnh của Tống Niệm và nhật ký của hắn. Hắn đã giãi bày tình yêu dành cho cô ta trên từng trang nhật ký. Tôi hoàn toàn trở thành một trò cười. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại cái năm mà hắn tỏ tình với tôi.