
Nguyệt Mộng Thư
Trước ngày cưới 3 ngày, vị hôn phu của tôi bán ngôi nhà mà chúng tôi đã chuẩn bị suốt 3 năm qua. Đám bạn của anh ta bùng nổ. “Mày điên rồi à? Chỉ vì Thẩm Nguyệt muốn cái túi phiên bản giới hạn đó mà mày bán cả nhà đi ư? Tô Tình có biết không? Sau này cô ấy ở đâu?” “Đúng thế, cả trong lẫn ngoài ngôi nhà đó đều do Tô Tình một tay lo liệu, toàn là tâm huyết của cô ấy đấy!” Cố Duy tu một hơi rượu, vẻ mặt dửng dưng. “Cô ấy yêu tôi đến thế, năm xưa vì đỡ nhát dao cho tôi mà suýt mất nửa cái mạng, sao có thể để ý đến một căn nhà chứ?” “Hơn nữa, chẳng phải cô ấy vẫn luôn nói, nơi nào có tôi thì nơi đó là nhà sao? Nhân tiện xem xem cô ấy có thật lòng không.” Tôi xách canh giải rượu, đứng ngoài cửa phòng, lặng lẽ quay lưng bước đi. Ngày đón dâu, điện thoại của Cố Duy gọi đến như một tấm bùa đòi mạng. “Tô Tình, em chạy đi đâu rồi? Cả nhà già trẻ đều đang đợi em!” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những con phố quen thuộc. “Tôi đã đi đăng ký kết hôn xong từ sớm, về nhà rồi.”

Nguyệt Mộng Thư
Lúc đi làm rảnh rỗi, tôi lướt mạng và thấy một bài đăng. 【Con gái đi làm xa 4 năm không về nhà, vợ chồng tôi để có người bầu bạn nên đã thụ tinh ống nghiệm đứa con thứ hai!】 【Bây giờ con thứ hai chuẩn bị vào mẫu giáo, nhưng thụ tinh ống nghiệm đã vét sạch tiền tiết kiệm của hai vợ chồng. Tôi phải làm sao để hỏi tiền con gái nuôi đứa con thứ hai đây?】 Bình luận bên dưới ai nấy đều châm chọc, nhưng một trong số đó lại dần nổi lên, cho đến khi chủ bài đăng nhấn like và ghim lên đầu. 【Cái này thì dễ òm ấy mà??!】 【Ông cứ bảo vợ ông giả vờ bị ốm không phải được sao? Con gái thời nay bị mạng xã hội tẩy não hết rồi, bọn nó suốt ngày kêu ca "girl helps girl" (con gái giúp đỡ con gái) gì đó! Cứ bảo chỉ có con gái mới đồng cảm với con gái!】 【Ông cứ nói với nó là mẹ nó bị bệnh cần tiền gấp, diễn vẻ tội nghiệp một chút là nó chuyển tiền ngay!】 【Sau đó hỏi han cuộc sống của nó, nếu nó nói sẽ về thăm thì ông cứ bảo công việc quan trọng hơn là xong!】 【Lúc cần thì bỏ chút tiền đi tìm người làm bệnh án gửi qua cho nó, đảm bảo nó sẽ vui vẻ đưa tiền, thậm chí còn có thể dọa nó đi vay tiền bạn bè, vắt kiệt giá trị lợi dụng của nó luôn!】 Tôi vô cùng cạn lời, gửi bài đăng này cho cô bạn thân và định kể lể về cái gã mạng não tàn kia cùng đôi vợ chồng trung niên không biết suy nghĩ này. Đúng lúc đó, bố tôi gửi tin nhắn đến. 【Con gái, con có khoảng hai chục không, cho bố mẹ mượn chút được không?】 【Mẹ con già rồi, sáng nay lúc xuống cầu thang không để ý nên trượt chân ngã. Bọn bố mẹ đang ở bệnh viện, nhưng lại không có tiền.】 【Con yên tâm, đợi hai ba hôm nữa bố mẹ bán lúa ngoài ruộng là sẽ trả tiền cho con ngay!】